Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngại Gì Lên Giường

Ngại Gì Lên Giường

Tác giả: Lưu Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341998

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.

ắt đầu.
Ánh đèn bốn phía dần dần tắt đi, đèn trên sân khấu được mở lên, An Hinh ngồi đó so với trong trí nhớ của Hứa Tử Ngư cũng không khác xa bao nhiêu, An Hinh chậm rãi đưa ngón tay thon dài ra bắt đầu đánh đàn Piano .
An Hinh vẫn là xinh đẹp như trước, năm tháng cũng không lưu lại chút dấu vết gì ở trên mặt cô, ngược lại cô còn mang vẻ là một người phụ nữ thành thục. Hứa Tử Ngư cũng không thể nào hiểu nổi Piano, chỉ thấy tay của An Hinh nhẹ nhàng lướt trên phím đàn, cảm giác thành tựu của cô ấy tiến bộ hơn năm đó biết bao nhiêu lần.
Người xung quanh nghe tiếng đàn này như si như say, sau khi tiếng đàn chấm dứt một lúc sau tiếng vỗ tay mới vang lên như sấm. An Hinh nghỉ một lúc, sau đó lại bắt đầu đánh một bản khác, Hứa Tử Ngư lắng nghe cũng cảm thấy có chút mệt mỏi, nhưng lại sợ bị người bên cạnh chê cười, cho nên không thể làm gì khác hơn là cố gắng chịu đựng, nhìn nước mắt lưng tròng mà ngáp.
Dáng vẻ của An Hinh vẫn giống năm đó, thời điểm diễn tấu thần thái cũng là phấn khởi, nhưng khi không biểu diễn thì là lạnh lùng, không thích nói chuyện. Hứa Tử Ngư còn tưởng rằng cô ấy sẽ không nói lời nào mà cứ vững vàng đến tiết mục cuối cùng chứ, đâu ngờ cuối cùng An Hinh cũng mở miệng nói :"Rời khỏi Thành Phố B đã 5 năm rồi, hôm nay quay trở lại chốn cũ vẫn còn rất cảm khái. Cuối cùng tặng cho những người bạn học ở Thành Phố B của tôi một bài, đồng thời cũng xin gửi tặng bài hát này cho một người bạn đã khuất của tôi." Thời điểm An Hinh nói đến câu cuối cùng, trong giọng nói có chút nghẹn ngào.
Tiếng nhạc bắt đầu vang lên, Hứa Tử Ngư như ngây dại. KaNon, bài hát mà cô đã học cô ấy cả một năm.
Một người bạn thời đại học đã khuất, nói đùa, cô vẫn còn sống khỏe như vậy, nói gì đến chuyện khuất chứ. Nhưng chuyện gì xảy ra, bài hát hay như vậy, sao nước mắt của cô vẫn cứ chảy xuống đây. Người bên cạnh tốt bụng đưa cho cô một tờ khăn giấy, Hứa Tử Ngư nói cám ơn, cô lấy khăn giấy bưng bít miệng sau đó cúi đầu thấp xuống.
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào xảy ra loại chuyện kia.
An Hinh diễn tấu bản KaNon đến nhập thần, đàn đến cực kỳ hoàn mỹ, cho nên vừa trình diễn xong, cả khán phòng đều là một mảnh an tĩnh, đèn trên khán đài chậm rãi sáng lên. Lúc này Hứa Tử Ngư nức nở một tiếng khiến An Hinh kinh ngạc quay đầu, sau đó tiếng vỗ tay như sấm vang lên át cả tiếng nức nở nghẹn ngào của Hứa Tử Ngư. Sau khi buổi diễn tấu kết thúc, người xem chậm rãi đi ra, Hứa Tử Ngư kéo nhân viên đến nói nhỏ, mình là bạn học của An Hinh, muốn gặp mặt cô ấy. Nhân viên thấy Hứa Tử Ngư bụng bự, mắt cũng khóc đến đỏ, trong lúc nhất thời cũng không biết có nên đi thông báo một tiếng hay không, mà lúc này đây An Hinh đã quay trở lại khán đài, cô ấy nói :"Để cô ấy đến đây đi."
Hứa Tử Ngư cùng An Hinh ngồi ở trong phòng nghỉ, trong lúc nhất thời hai người cũng không biết nên nói gì.
"Cám ơn." Hứa Tử Ngư nhận lấy ly nước ấm mà An Hinh đưa tới, ngẩng đầu lên hỏi :"An Hinh, những năm này cậu có khỏe không?"
"Cũng được." An Hinh ngồi ở một bên nhìn Hứa Tử Ngư :"Thật không nghĩ tới sẽ gặp lại cậu ở chỗ này."
"Mình cũng vậy, thật sự mình cũng không nghĩ tới, không biết ai đã đem thiệp mời buổi biểu diễn của cậu gửi cho mình."
"Có người đem thiệp mời gửi cho cậu?" An Hinh rất kinh ngạc mà nhìn cô :"Cuống vé cậu còn giữ không?"
"Ừh, còn ở đây." Hứa Tử Ngư lấy cuống vé ở trong túi ra đưa cho cô ấy, An Hinh nhận lấy nhìn một chút, sắc mặt khẽ biến, nhưng cũng không lên tiếng.
Hứa Tử Ngư có chút bức rức nhìn An Hinh :"Thật ra thì, mình đến đây cũng là muốn hỏi cậu một chuyện, về chuyện năm đó."
"Chuyện năm đó đã qua lâu như vậy, chúng ta cũng đã có cuộc sống riêng của mỗi người, mình cảm thấy, cũng không cần phải nhắc lại nữa." An Hinh cự tuyệt rất khéo léo, nói xong cũng đứng dậy, vẻ mặt giống như muốn tiễn khách :"Nếu không còn chuyện gì khác nữa thì mình muốn đi tẩy trang."
"An Hinh, lúc nãy cậu nói tặng bản nhạc đó cho một người bạn đã khuất, người đó là ai?" Lúc nói chuyện, giọng của Hứa Tử Ngư có chút run.
"Không ai cả, cậu cũng không quen biết." An Hinh thở dài, lấy khăn giấy đưa cho cô :"Bây giờ cậu cũng đã sắp làm mẹ rồi, sao còn giống như con nít vậy."
Hứa Tử Ngư nhận lấy khăn giấy nắm chặt trong tay, rốt cuộc không nhịn được nữa mà nói :"Người kia, không phải là Thích Uy phải không?"
Cô chờ An Hinh trả lời là không phải, như vậy cô mới có thể trở về nhà, tiếp tục trôi qua cuộc sống của mình rồi. Mặc kệ là Thích Uy hay là An Hinh cũng sẽ quên hết, sẽ không gặp lại nữa, nhưng An Hinh vẫn là không nói gì. Trong nháy mắt cảm xúc trên mặt cô sụp đổ, trong ánh mắt có tia khổ sở chợt lóe lên, sau đó rồi lại khôi phục như bình thường, An Hinh chỉ nói là :"Đừng có đoán mò, không có việc gì thì về nhà sớm đi, đã trễ thế này."
"An Hinh!" Hứa Tử Ngư chợt đứng lên, hai lỗ tai ong ong vang, sau đó cô cảm thấy choáng váng, cô lấy tay vịn cái ghế đồng thời cũng nghe tiếng gõ cửa dồn dập.
Sau khi An Hinh ra mở cửa, cô hoang mang sợ hãi khi trông thấy Tống Lương Thần.
"Lương Thần." Hứa Tử


XtGem Forum catalog