Tác giả: Lưu Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341994
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1994 lượt.
Ngư gọi tên hắn, sau đó cũng không còn biết chuyện gì đã xảy ra nữa.
Khi Hứa Tử Ngư tỉnh lại thì thấy mình đang nằm ở bệnh viện, trên tay còn cắm sợi dây truyền nước biển. Tống Lương Thần ngồi ở bên giường nắm lấy tay của cô, có lẽ là do mệt mỏi quá cho nên đã ngủ thiếp đi.
Cô nhẹ nhàng đưa tay lên vuốt vuốt tóc của hắn. Mọi người đều nói người dễ tính tóc mềm, người tính cau có thì tóc cứng và dựng đứng, nhưng thật kỳ lạ, rõ ràng cô cảm thấy tính khí của Tống Lương Thần rất tốt, nhưng sao mái tóc của hắn lại cứng giống như con nhím vậy?
Tay vừa rụt về, Tống Lương Thần chợt ngẩng đầu lên, hắn trông thấy Hứa Tử Ngư đã tỉnh lại, vội vàng hỏi :"Tiểu Ngư, em giác thấy như thế nào rồi?"
"Em không sao, coi anh kìa."
Tống Lương Thần nâng tay của cô lên, hôn lên đó một cái rồi nói :"Có chỗ nào không thoải mái thì cứ nói với anh, em đã ngủ gần một ngày một đêm rồi."
"Ngốc quá, đang yên đang lành tại sao anh lại khóc đây." Tống Lương Thần lấy cái điều khiển ti vi đưa cho cô :"Sẽ có ngay thôi, nếu em buồn thì mở ti vi ra xem nhé."
"Trên ti vi chẳng có gì để xem cả, em muốn xem phim mỹ."
"Được rồi, để em lấy mày vi tính cho em."
"Thật sao, được không?"
"Ừh, được mà, để xa một chút là được rồi, để anh lấy mắt kiếng cho em." Tống Lương Thần đứng dậy đi vào phòng sát vách, lấy máy vi tính của hắn ra đặt trên một cái bàn cách đó không xa, lên mạng mở phim The Big Bang Theory mà Hứa Tử Ngư đòi xem, hắn hỏi cô :"Xem đến tập mấy rồi vậy?"
"Phần 4 tập 3."
"Ừh." Tống Lương Thần chỉnh máy vi tính xong, liền đưa mắt kiếng cho cô :"Em xem cái này trước, anh đi nấu cháo."
"Lương Thần, anh đừng đi . . . Em không muốn ăn cháo nữa." Hứa Tử Ngư kéo tay của Tống Lương Thần nói :"Chúng ta cùng xem đi, anh đặt cháo ở ngoài là được rồi."
"Được, vậy để anh gọi điện thoại."
Tống Lương Thần cầm lấy điện thoại đi ra khỏi phòng, nụ cười trên mặt của Hứa Tử Ngư dần dần tắt. Trong trí nhớ cô thấy ánh mắt của An Hinh có vẻ như rất khổ sở vậy, Thích Uy thật đã mất rồi sao?
"Đang nghĩ gì thế?" Tống Lương Thần ngồi xuống giường ở bên cạnh cô.
"Không có gì." Hứa Tử Ngư dựa vào vai của hắn nói :"Lương Thần, em lại bị huyết áp thấp nữa sao? Lúc nào thì có thể về nhà đây?"
"Em đó nha, lần này không phải là huyết áp thấp, mà là huyết áp cao đó. Bác sĩ nói phải ở lại đây quan sát hai ngày nữa, anh cũng sẽ ở đây với em, không cần đến công ty nữa, em thấy sao?"
"Huyết áp cao? Lúc trước em bị huyết áp thấp mà, sao bây giờ lại cao vậy? Có nghiêm trọng không ?"
"Không sao, chỉ cần nghỉ ngơi hai ngày là ổn thôi."
"Ừh." Ngoại trừ hơi mệt và nhức đầu ra Hứa Tử Ngư cũng không cảm thấy chỗ nào khó chịu cả, cô nghĩ mình cũng không cần phải nằm viện làm gì, ở nhà nghỉ ngơi hai ngày là được rồi. Nhưng đến khi ăn cháo, cô vừa ăn được hai miếng liền ói ra rồi, sau đó thì cảm thấy rất nhức đầu càng không thể nào ăn tiếp, tiếp theo đó toàn thân đều cảm thấy rất đau.
Tống Lương Thần vội vàng gọi bác sĩ, lát sau một bác sĩ dẫn theo ba bốn y tá chạy vào, sau khi đo huyết áp cho Hứa Tử Ngư xong liền chuẩn bị oxy cho cô.
Hứa Tử Ngư khó chịu nước mắt cũng muốn rớt xuống, Tống Lương Thần ngồi kế bên nắm chặt tay của cô, dù rất đau lòng nhưng cũng không còn cách nào khác. Y tá lấy thuốc hạ huyết áp cho Hứa Tử Ngư uống, sau đó bác sĩ gọi Tống Lương Thần ra khỏi phòng, nói cho hắn biết tình hình kết quả kiểm tra. Kết quả xét nghiệm và các triệu chứng lâm sán đã có thể khẳng định, Hứa Tử Ngư mắc phải chính là chứng cao huyết áp tổng hợp khi mang thai, giai đoạn này cần phải nằm viện để quan sát.
Thời gian mang thai lâu như vậy, mỗi tháng cô đều kiểm tra cơ thể, những lần đó huyết áp cũng đều là bình thường, nhưng lần này bệnh tình lại đến một cách đột ngột, bác sĩ nói người mắc những bệnh này cũng không nhiều lắm. Nếu như là đột nhiên vì một chuyện gì đó mà bị kích thích sẽ dẫn đến tình trạng như vậy, nếu may mắn thì huyết áp sẽ có thể hạ xuống và nằm trong tầm kiểm soát, nhưng nếu vẫn còn nghiêm trọng như hôm nay thì chỉ còn cách là bỏ thai, nếu không thì cả mẹ và con đều gặp nguy hiểm.
Tống Lương Thần gật đầu một cái, trước đó bác sĩ cũng có nói đến khả năng này sẽ rất lớn, hắn cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, khi nghe bác sĩ xác thực chuyện này, trái tim của hắn như bị ai đó nhéo một cái thật đau.
Vào trong phòng bệnh cũng không giúp được gì, hắn đành đến hành lang hút một điếu thuốc, từ sau khi sống chung với Tiểu Ngư hắn cũng không có hút thuốc qua, vừa rồi hít hơi vào liền ho sặc sụa cả nửa ngày. Sau đó hắn lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại cho Ngô Mạnh Kiệt :"Mạnh kiệt, chuyện tôi nhờ, cậu đã điều tra đến đâu rồi?"
"Đã điều tra công ty chuyển phát nhanh và bên phát hành vé mời rồi, công ty phát hành vé nói vé mời đó là của bên An Hinh, nói cô ta có lưu lại vài vé, lát nữa bên công ty chuyển phát nhanh sẽ có tin tức báo lại, đến khi đó tôi sẽ liên lạc lại với anh."
"Bên An Hinh thì để tôi tự liên lạc, còn bên chuyển phá