Xem Như Anh Lơi Hại, Đồ Xấu Xa
Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342029
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2029 lượt.
m hôm qua…, cô đến muộn thì thấy được gì nữa…”
“Chị ấy… còn sống không ạ?”
Người bên cạnh liền xen vào: “Có mà sống với ma, máu chảy lênh láng như thế sống sao nổi?”
Nghe đến đây, Ngải Mễ lại cảm thấy lợm giọng, không kịp chạy mà ngồi thụp xuống đất nôn. Dạ dày còn gì nôn ra hết, sau đó còn nôn khan, nôn ra cả dịch đắng. Một người phụ nữ trạc tuổi trung niên thốt lên: “Chậc chậc, cô còn tệ hơn cả tôi, tôi cũng không chịu được nên đành đứng từ xa ngó…”
Một người phụ nữ chừng hơn năm mươi nói: “Haizz, đúng là gây tội, con gái con đứa cặp lung tung với người ta… Tôi thấy cái thằng nhóc này cũng quá nhẫn tâm, đưa đến bệnh viện bỏ đi là xong, gì mà phải diệt khẩu? Bây giờ thế này, đàn ông không ra đàn ông, đàn bà chẳng ra đàn bà. Tôi đã nói từ lâu rồi, mẹ con Huệ cho thằng đó ở không ổn đâu, thấy chưa? Tôi nói đâu có sai?”
Ngải Mễ bắt đầu sởn gai ốc, tại sao lại nói là “diệt khẩu”? Chẳng lẽ Jane chết rồi ư? Cô biết “thằng nhóc” mà người phụ nữ đó nói chính là Allan, chẳng lẽ nói Allan “diệt khẩu” ư?
Một anh chàng trẻ tuổi bèn nhắc người phụ nữ đó: “Mẹ đừng nói linh tinh ở đây, mẹ có biết gì đâu mà nói? Cô gái đó cắt cổ tay tự tử chứ không phải bị người khác giết, mẹ nói lung tung thế, cẩn thận bị cảnh sát hỏi thăm đấy.”
“Mẹ nói lung tung?” Người phụ nữ đó liền la lên. “Thế tự nhiên con gái người ta vô duyên vô cớ cắt cổ tay tự tử? Hôm trước còn thấy nó bình thường, gặp mẹ còn cười nói chào hỏi đàng hoàng, ai ngờ chỉ một ngày sau lại ra nông nỗi này.”
Một người phụ nữ khác xem vào: “Con gái cô Giản còn có bầu nữa hả? Sao tôi không phát hiện ra nhỉ. Lại còn là giáo viên trường Đảng nữa, sao lại làm chuyện đó…”
Người phụ nữ hơn năm mươi kia nói: “Không phát hiện ra? Tôi nói cho cô biết nhé, mắt tôi tinh lắm, chưa nói đến chuyện bụng to, kể cả chưa to thì tôi cũng biết đứa con gái đó ăn nằm với giai hay chưa. Con gái còn trinh mông nhọn cơ, đứa ăn nằm với giai rồi thì mông tròn.”
Ngải Mễ nghe mà đầu muốn nổ tung, nghĩ bụng, toi rồi, chắc chắn bà này sẽ nhận ra mình không phải là gái còn trinh, mông mình có tròn không nhỉ? Không biết mẹ có nhận ra không? Cô nghe thấy một người khác nói: “Tháng trước ti vi nói phá án rồi mà sao vẫn xảy ra vụ nữa nhỉ? Thủ đoạn đều giống nhau, hiếp trước giết sau, một nhát dao trên cổ là đi đời.”
“Dao của thợ cắt tóc còn không đi đời à? Không giấu gì chị, mỗi lần đi cắt tóc ở tiệm “Thiên hạ đệ nhất kéo” tôi đều lo nơm nớp, ông Mạnh đó hiểm lắm, lần này chắc bị kết án tử hình rồi nhỉ?”
“Chị đừng có mừng, những ai từng cắt tóc ở tiệm ông Mạnh đều là nghi phạm hết, chị có cắt tóc ở đấy bao giờ không?”
“Tôi cắt thì có sao? Tại sao cảnh sát không bắt tôi mà chỉ bắt hai thằng hôm qua.”
Ngải Mễ càng nghe càng rối trí, cô liền túm lấy một người hỏi: “Chuyện gì xảy ra vậy hả bác?” Những người cô hỏi không ai là không biết, mỗi người đều tường thuật lại với lời văn rất rành mạch, chắc chắn, người nào cũng kiên nhẫn kể cho cô nghe, nhưng những câu chuyện mà họ kể đều không giống nhau.
Còn chưa hỏi ra đầu cua tai nheo thì cô lại nghe thấy đám đông xôn xao: “Lại bắt thêm được một tên nữa rồi! Bắt thêm được rồi!”
Cô nhìn theo hướng nhà họ Giản thì thấy Allan từ cửa căn hộ đi ra. Anh bị mọi người che mất nên cô chỉ có thể nhìn thoáng được khuôn mặt anh, thấy sắc mặt tái nhợt, nhớn nhác nhìn về phía đám đông. Cô biết anh đang tìm cô, bèn trèo lên một bồn hoa lớn, giơ tay lên gọi: “Allan, I’m here (Em ở đây)! I’m here (Em ở đây)!”
Và thế là tất cả mọi người đều nhìn về phía cô.
Cô thấy Allan cũng nhìn về phía mình, trông thấy cô, anh bất chấp đám đông chen đến, nhưng lập tức bị ai đó kéo lại, đẩy anh về phía một chiếc xe, anh ngoái đầu hét lớn: “Em về đi, don’t tell… your parents… (Đừng nói với… bố mẹ em…)!”
Có người liền cười châm chọc: “Haizz, còn biết đánh rắm Tây nữa. Bọn chúng đang trao đổi mật hiệu với nhau đấy, ở đây có một kẻ đồng mưu này!”
Cô nhìn thấy một người trông như cảnh sát giơ một vậy như chiếc gậy đen gõ vào đầu Allan rồi đẩy anh về phía chiếc xe, đám đông vây quanh cũng có người đang đánh anh, cô liền phẫn uất la lớn: “Các người đừng đánh, tại sao các người lại đánh người vô cớ? Tôi sẽ tố cáo…”
Nhưng tiếng cô đã bị chìm nghỉm giữa tiếng xì xào và la hét của đám đông.
Không biết người bình thường sẽ có phản ứng gì trong tình huống này, cũng không biết lối tư duy hợp logic sẽ là như thế nào. Nếu bạn cảm thấy những biểu hiện của Ngải Mễ không hợp logic, không chân thực, bất bình thường thì bạn sáng suốt hơn Ngải Mễ năm xưa không biết bao nhiêu lần.
Ngải Mễ nhớ rất rõ là hôm đó cô không khóc, cũng không ngất xỉu. Khi nhìn thấy chiếc ô tô đó chở Allan đi, dường như cô lại nghĩ đến một vấn đề vừa có liên quan, vừa không liên quan: May mà bố mẹ đến nhà bà nội. Cô cảm thấy câu nói “Don’t tell… your parents…” mà Allan nói trước khi lên xe như một học sinh phạm lỗi ở trường, sợ thầy cô mách bố mẹ, giấu được ngày nào hay ngày đó.
Cô không biết chiếc xe đó đưa