Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342042

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2042 lượt.

ấp cứu của mấy bệnh viện hỏi có bệnh nhân nào tên là Giản Huệ nằm ở đây không. Người ở phòng cấp cứu liền bảo cô muốn tìm bệnh nhân nội trú thì phải vào phòng nội trú hỏi, cô lại mò đến phòng nội trú, hỏi hôm qua hoặc hôm nay có bệnh nhân nào tên là Giản Huệ được đưa vào đây không, mọi người lại bảo phải ra phòng cấp cứu hỏi. Cô cứ bị họ đẩy qua đẩy lại như vậy, cảm giác như họ đã thông đồng từ trước với nhau, giúp Jane và Allan giấu cô. Cô lang thang đến hơn sáu giờ sáng mới về nhà, xương khớp trên người như rời ra từng mảnh, liền để nguyên quần áo như vậy mà nằm vật ra giường, chìm trong trạng thái tê dại không nghĩ ngợi, không đau đớn, không khóc lóc, không tủi thân.
Sau đó, Ngải Mễ nghe thấy tiếng động ở ngoài, biết bố mẹ đã về. Mẹ đẩy cửa phòng ngủ của cô, tưởng cô chưa dậy nên lại lui ra.
Sau đó, Ngải Mễ nghe thấy bố nhận được một cú điện thoại, rồi cả hai đều rời khỏi nhà. Đến khi bố mẹ quay về đã là gần một giờ chiều. Mẹ Ngải Mễ liền đến phòng ngủ của cô, xoay đầu cô ra, thấy đầu tóc rũ rượi, mắt đỏ ngầu liền rụt rè hỏi: “Con biết hết rồi hả?”
“Biết cái gì mẹ?”
Nghe thấy cô hỏi vậy, mẹ không nói thêm gì nữa mà chỉ hỏi cô ăn cơm chưa, cô nói không muốn ăn. Mẹ liền đóng cửa phòng ngủ lại và ngồi xuống giường Ngải Mễ, một lúc lâu sau mới nói: “Ngải Mễ, con biết đấy, con là con gái duy nhất của bố mẹ, là hòn ngọc trong lòng bàn tay bố mẹ, là mệnh sống của bố mẹ. Từ nhỏ con đã là một cô bé thông minh, lanh lợi, bố mẹ đều rất yêu con. Bất luận con làm chuyện gì, bố mẹ đều vẫn yêu con.
Người ngoài thường chỉ trích bố mẹ là quá nuông chiều con, nói con cái được chiều chuộng sẽ bất hiếu, được voi đòi tiên, nhưng bố mẹ chưa bao giờ cho rằng mình nuông chiều con, bố mẹ chỉ muốn con được trưởng thành tự do, vì bố mẹ tin rằng con gái của bố mẹ là một đứa biết suy nghĩ, thấu hiểu tình yêu của bố mẹ dành cho mình, sẽ không bao giờ hư hỏng.
Một người còn trẻ sẽ khó tránh khỏi phạm sai lầm, có thể sẽ vì sự nông nổi nhất thời mà phạm các lỗi lớn nhỏ khác nhau, nhưng không có sai lầm nào là không thể sửa. Người ta thường nói: “Lỡ một bước ngàn thu ôm hận”, nhưng câu đó là muốn cảnh cáo người đời không nên lỡ bước, chứ không phải lỡ bước rồi không thể cứu vãn nữa.
Con gái nhiều lúc thích sĩ diện, lỡ bước rồi, đặc biệt là khi đã gây ra hậu quả thì thấy không thể ngẩng mặt lên được nữa, liền dùng cách hết sức cực đoan để cứu vãn, đây là điều vô cùng dại dột. So với trước đây, hiện nay bệnh viện có cái nhìn thoáng hơn đối với nhiều chuyện, thực ra những sai lầm mà một số cô gái cho rằng không thể cứu vãn vẫn rất dễ dàng sửa chữa…”
“Con không hiểu mẹ đang nói gì.” Ngải Mễ mệt mỏi nói, thực ra cô đã nghe thấy và hiểu hết những lời mẹ nói, vì những đạo lý này trong sách, tạp chí chỗ nào chẳng có, cô không hiểu tại sao bây giờ mẹ lại nói những điều này với cô.
Mẹ nhìn cô một lúc, cân nhắc từng chữ rồi nói tiếp: “Ý của mẹ là, nếu chẳng may một cô gái có quan hệ với người khác, có bầu thì tuyệt đối không được quyết định theo hướng cực đoan mà phải nói với mẹ. Những người mẹ là những người có kinh nghiệm, họ sẽ biết nên giải quyết chuyện này thế nào. Đến bệnh viện phá thai không còn là chuyện gì quá khó nữa. Có cô gái sợ bố mẹ mắng chửi, liền giấu bố mẹ và có những hành động tiêu cực, đây là cách làm vô cùng ngớ ngẩn. Làm sao bố mẹ lại mắng chửi con gái mình chứ? Họ biết đây là thời điểm con gái cần nhất sự giúp đỡ, cần nhất hơi ấm…”
“Mẹ, sao tự nhiên mẹ lại nói ra những điều này?” Ngải Mễ hỏi với vẻ hồ nghi.
“Mẹ biết con và Allan… đang yêu nhau, nếu các con…, nếu con đã…”
“Ai bảo con với anh ấy đang yêu nhau?” Ngải Mễ vẫn kiên trì nguyên tắc hoạt động bí mật.
“Chính mắt mẹ nhìn thấy, hôm đó mẹ thấy cậu ấy đứng dưới sân đợi con. Con cũng biết là mẹ rất quý Allan, con ở bên cậu ấy mẹ rất yên tâm, thế nên hôm đó cậu ấy đưa con về trường, mẹ không bảo bố đưa con đi nữa. Nhưng kể cả là một người đã có tuổi như mẹ cũng có khả năng nhìn lầm người, huống chi là con? Tục ngữ nói “tri nhân tri diện bất tri tâm”, nhìn lầm người không sao cả, biết rồi, hiểu được rồi, không bị lừa nữa là ổn.”
Ngải Mễ bực bội nói: “Anh ấy đợi con tức là bọn con đang yêu nhau ư?”
Dường như mẹ đã hết cách. “Ngải Mễ, không phải giấu mẹ nữa, cậu ấy đã thừa nhận rồi.”
Ngải Mễ sửng sốt hỏi: “Ai thừa nhận ạ? Thừa nhận cái gì cơ mẹ?”
“Allan đã thừa nhận là bọn con đang yêu nhau, cậu ấy đã cho bên công an số điện thoại của nhà mình, vừa nãy bố mẹ đã đến đó. Cậu ấy đích thân thừa nhận rằng tối qua có hẹn với con, nhưng sáng hôm qua cậu ấy phải ở đồn công an, cậu ấy nói vốn không muốn gây rắc rối cho bố mẹ, nhưng cậu ấy không có cách nào để thông báo cho con, cậu ấy bảo nếu không biết cậu ấy đang ở đồn công an thì con lại suy nghĩ lung tung…”
Đột nhiên Ngải Mễ mỉm cười ngồi bật dậy, mẹ liền lo lắng hỏi: “Ngải Mễ, Ngải Mễ, con không sao chứ?”
“Con không sao, con chỉ thấy đói thôi, con phải kiếm cái gì đó ăn mới được.”






Ngải Mễ ăn qua loa cho xong