Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342088
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2088 lượt.
nh không quen thì cũng bảo Ngải Mễ nhớ hình dáng, khuôn mặt của các cô gái đó, như thế sau này gặp có thể đề phòng. Cuối cùng anh dặn cô: “Đây là những người mà anh có thể nghĩ ra, nhưng không có nghĩa rằng “Cung Bình” nằm trong số những người này, em phải hết sức cẩn thận.”
Ngải Mễ cười, nói: “Lần này không phải em thần hồn nát thần tính, mà là anh đó nhé.”
Allan cười tự giễu. “Biết làm thế nào được, đành phải vậy thôi. Giờ thì cũng đã hiểu được phần nào suy nghĩ của phía công an khi thu thẩm anh rồi. Đã không biết ai là hung thủ thì đành phải coi tất cả mọi người là nghi phạm thôi.”
“Giống như em vậy, vì không biết ai là tình địch thật nên đành phải coi tất cả các cô gái là tình địch thôi.”
“Em lại lôi chuyện đó ra rồi đấy.” Allan áy náy nói: “Anh thấy anh toàn gây ra rắc rối cho em thôi. Em yêu anh mà hình như chẳng được sống ngày nào yên ổn cả, không vì anh phải sống trong sự lo lắng, sợ hãi thì cũng vì mình mà phải sống trong lo lắng, bất an.”
“Nhưng em cam tâm tình nguyện mà, kể cả “Cung Bình” có giết em thì em cũng không hối hận.”
Anh ôm chặt cô, nói: “Rốt cuộc anh có điều gì… mà được em yêu như vậy?”
“Em không biết, chỉ vì trong lòng… muốn thế thôi.”
Tối hôm đó cô không về trường, anh nói ngày mai sẽ đưa cô về sớm, sau đó cả ngày anh sẽ ở trường với cô, nếu không, anh không yên tâm.
Đêm đến, cô lại về phòng mình nằm xuống giường, đợi bố mẹ ngủ rồi sang phòng anh. Sau khi bố mẹ Allan về Canada, cô đã chuyển về phòng mình, cô không phải nằm giường nhỏ nữa mà quay trở lại với chiếc giường rộng, nhưng thói quen sang phòng anh dường như không thay đổi. Hóa ra bất kỳ chuyện gì, khi đã thành thói quen rồi thì sẽ không có ai hỏi thói quen này có vô lý hay không.
Cô nằm một lát, đang định sang phòng anh thì anh đã mò vào phòng cô. Vừa vào anh liền đóng cửa và chốt lại, đến bên giường cô, không nói không rằng mà ghì siết lấy cô. Cô thích kiểu sốt sắng này của anh, vì ít nhiều còn có nét giống với việc mất đi lý trí. Nhưng bất luận sốt sắng đến đâu, anh vẫn thích kiên nhẫn cởi từng cúc váy ngủ của cô, nói niềm vui của sự chờ đợi đó không gì có thể thay thế.
Anh cởi cúc, còn cô thì chờ đợi cảnh tượng sắp diễn ra. Mỗi lần ở màn dạo đầu, anh đều khởi động rất kĩ, động tác vô cùng nhẹ nhàng, chậm rãi, mỗi nhịp đều khiến cô có thời gian trải nghiệm, anh bảo như thế là do anh “bận cả hai đầu”. Sau đó, anh bắt đầu tăng tốc, khiến cô có cảm giác như bắt nhịp không kịp, đành phải bốc cháy cùng anh. Đến cuối, anh đẩy nhanh nhịp điệu, cô thường phải để dành sức mới có thể cùng anh về đích ở bước cuối cùng.
Cởi cúc xong, anh kéo chiếc váy xuống phía dưới chân cô và bỏ sang một bên, sau đó cởi quần áo mình, tắt đèn và bắt đầu bước vào giai đoạn khởi động. Trong bóng tối, cô cảm nhận được sự dịu dàng của anh, nhưng cô phát hiện ra anh “bận cả hai đầu” một lúc thì chuyển sang tư thế hai tay chống lên, khiến phần trên cơ thể anh không còn áp sát cơ thể cô, và anh cũng không nói gì, không hôn tới tấp cô, thì thầm bên tai cô như những lần trước.
Cô cảm thấy rất lạ, nhưng lại không nhìn rõ nét mặt anh, và thế là cô đưa tay bật đèn lên. Cô vô cùng sửng sốt khi phát hiện ra mắt anh ngân ngấn nước, mặt cũng có nước mắt. Đèn bật lên bất ngờ khiến anh giật bắn mình, nói “em…” rồi dừng động tác và gục mặt xuống gối.
Cô hỏi: “Sao… anh… lại khóc?”
Anh đưa tay tắt đèn và giữ chặt tay cô, không cho cô bật đèn lên nữa. Cô giãy giụa một lát nhưng không cử động được, đành thôi. Vừa nãy anh không quan tâm đến chuyện rèm cửa, cô còn đang mừng thầm, tưởng anh đã quên được Jane, kết quả hôm nay còn tệ hơn cả kéo rèm, còn khóc nữa. Cô hỏi: “Anh hôm nay làm sao vậy?”
Anh dùng miệng khóa chặt miệng cô lại, cô quay mặt tránh đi, giọng cao hơn: “Rốt cuộc là thế nào? Anh lại nhớ đến chị ta hả?”
Anh buông tay ra, trở mình nằm vật xuống giường, nặng nề đáp: “No.”
“Thế anh nghĩ đến ai?”
Hồi lâu, anh mới đáp bằng giọng khàn khan: “You.”
Cô nghĩ trình độ nói dối của anh ngày một cao hơn, dám lôi cả cô ra, chắc là nghĩ cô sẽ không ghen với chính mình. Cô quay sang, mặt đối mặt với anh: “Nghĩ đến cái gì của em? Em có cái gì… đáng để anh phải khóc đâu?”
Cô hỏi mấy lần, anh mới nói: “Your first time (Lần đầu tiên của em)”
“Lần đầu tiên của em làm sao?”
Hồi lâu anh mới nói: “You… opened yourself up to me, completely trusted yourself to me… (Em mở lòng trước anh, hiến dâng tất cả cho anh…)
Cô không tin vào lý do đó, trong đêm đầu tiên của cô, anh không hề khóc, tại sao tự nhiên bây giờ lại khóc vì sự hiến dâng hết mình của cô?
“Anh nói dối em.”
“Anh nghĩ đến em thật mà, anh… không thật sự coi trọng chữ trinh nhưng nghĩ đến việc em… tin tưởng anh như thế, hiến dâng tất cả cho anh, không cảm động… sao được.”
“Nhưng đó là chuyện… lâu rồi mà. Sao tự nhiên hôm nay anh lại nhớ đến?” Cô hỏi với vẻ không tin.
“Anh không biết, không phải ở mọi thời điểm con người đều có thể giải thích suy nghĩ và hành động của mình, có lúc người ta làm việc gì đó một cách vô thức.” Anh nghĩ một lát rồi nó