Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342086
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2086 lượt.
i tiếp: “Có lẽ vì hôm nay em bảo… kể cả “Cung Bình” có giết chết em thì em cũng…”
“Anh nói dối. Nếu em chỉ nói một câu mà anh đã cảm động như vậy thì Jane đã hy sinh… cả tính mạng vì anh, anh không cảm động hơn à?”
Allan thở dài rồi không nói gì nữa.
Cô biết anh đang giận, nhưng cô cảm thấy vô cùng ấm ức, tại sao anh được khóc mà cô không được hỏi? Anh không khóc thì làm sao tự dưng vô duyên vô cớ cô lại hỏi anh được? Khóc trong lúc make love, ai thấy cũng phải hỏi vài câu chứ? Điều khiến cô buồn nhất là anh không chịu nói thật, bất luận trong lòng anh có nỗi đau nào, chỉ cần anh chịu nói ra với cô, bọn họ có thể cùng cố gắng để chiến thắng nỗi đau đó. Nhưng anh cứ quanh co thế này, cô không biết tình yêu của họ sẽ phải tiếp tục và phát triển thế nào.
Cô rất sợ anh im lặng thế này, bèn lắc anh liên tục: “Anh đang nghĩ gì vậy? Tại sao anh không nói gì hết?”
Giọng Allan khàn khàn đáp: “Anh không biết phải nói gì, anh nói gì, làm gì thì em đều giải thích theo hướng mà em không thích nhất. Hiện tại em như đang mở một đồn thu thẩm gia đình…”
Câu nói này khiến cô buồn vô cùng, cô yêu anh, thương anh như thế, chỉ mong được giao cả mạng sống của mình cho anh, luôn luôn cố gắng thấu hiểu suy nghĩ, tâm sự của anh, kết quả anh lại ví cô như đồn thu thẩm. Cô hỏi: “Chẳng lẽ em… đã hạn chế sự tự do của anh ư?”
“Em không hạn chế sự tự do của anh, nhưng hiện tại giọng điệu của em giống hệt những người ở đồn thu thẩm, mở miệng ra là “anh nói dối”, “anh không lừa được em đâu”.”
Cô sửng sốt hỏi: “Em nói như vậy ư?”
“Đây đã trở thành lối mòn trong tư duy của em, thế nên em không cảm nhận được đâu.”
“Nhưng nếu anh… không nói dối thì làm sao em nghĩ như thế được?”
Allan bất lực lắc đầu. “Người ở đồn thu thẩm cũng như thế, không tự hỏi bản thân có mắc sai lầm trong phán đoán hay không mà coi mọi ý kiến là những lời dối trá, trước khi chứng minh được rõ ràng một người là vô tội, bọn họ đã kết luận trước là anh ta có tội rồi.”
Cô chưa bao giờ nghe thấy anh nói với cô bằng những lời lẽ như thế, tựa như cô là một kẻ trong đám người ở đồn thu thẩm thật. Cô không dám nói gì nữa vì sợ anh nói ra những câu càng khiến cô không thể chịu đựng nổi.
Hai người cứ lặng lẽ nằm như thế, một lát sau, Allan nói: “Ngủ thôi, muộn rồi, mai em còn phải đi học nữa.” Anh để cô gối đầu lên cánh tay anh, nhưng nằm mãi mà cô không chợp mắt được. Cô mong anh sẽ dỗ dành và khởi động lại lần nữa, không phải vì hiện tại cô ham muốn chuyện đó, mà như thế có thể chứng tỏ anh không giận nữa.
Nhưng anh không làm gì hết.
Cô cố gắng chịu đựng mới không bật khóc. Cô nằm trong lòng anh mà anh không hề có cảm giác gì, cô không biết ngoài việc anh không yêu cô nữa thì còn có lời giải thích nào nữa không.
Cô có cảm giác rằng lần này anh giận thật, bình thường anh chẳng bao giờ giận, khiến cô quên mất rằng anh cũng sẽ giận và biết giận. Còn cô thì chỉ trích anh hết lần này đến lần khác, một mặt là vì trong lòng cô có những suy nghĩ đó, mặt khác cũng là vì chỉ muốn nghe anh giải thích, phản bác. Bản thân anh cũng biết con gái sa vào lưới tình thích phán xét người yêu, tại sao anh không chịu thông cảm và phối hợp với cô chứ?
Cô rất sợ hãi, cảm thấy hiện tại anh ngày càng xa cô và gần Jane hơn. Chắc chắn là anh đã coi Jane là vị cứu tinh, vì nhật ký của Jane đã xóa tội cho anh, còn anh lại ví cô như người ở đồn thu thẩm, luôn luôn đổ oan cho anh. Nhưng cô cảm thấy đây không phải là lỗi của cô, nếu anh không đi kéo rèm cửa và không nấp trong bóng tối khóc thầm lúc make love thì cô có nổi giận như thế không? Và anh làm hai việc này chỉ có thể là vì Jane.
Cô nghĩ anh giận là vì cô đã đoán đúng được suy nghĩ của anh, khiến anh ngượng quá mà thành giận. Thảo nào đàn ông chỉ thích các cô gái vừa đẹp vừa ngốc, đẹp sẽ dễ gợi tình bọn họ, còn ngốc thì khiến bọn họ thích nói dối thế nào thì nói dối.
Trong luận văn anh nói, chết chỉ có thể khiến tình yêu vốn có ngưng kết lại, chứ không giúp cho nơi không có tình yêu sinh ra trái ngọt tình yêu, nhưng trên thực tế, cái chết đang sản sinh ra trái ngọt tình yêu ở nơi vốn ban đầu không có tình yêu. Một cô gái lúc sinh thời yêu anh một cách tuyệt vọng trong sáu, bảy năm trời, cuối cùng đã dùng cái chết để giành được tình yêu của anh.
Tối thứ Sáu, sau khi ăn cơm, Allan hỏi Ngải Mễ có muốn đi dạo không. Cô vui vẻ đồng ý, đi dạo với anh rồi đến bên hồ, anh bảo đến đó ngồi một lát. Hai người liền đến ngồi xuống một chiếc ghế băng dài, nhìn ánh tà dương hắt xuống mặt hồ, nghe côn trùng kêu rỉ rả.
Không hiểu sao, đột nhiên cô lại liên tưởng đến cảnh cô và Allan lúc về già. Hai người tóc bạc da mồi, dắt díu nhau đến bên hồ dạo bộ, nhìn đám trẻ con bơi lội dưới hồ, nhìn các đôi tình nhân trẻ chuyện trò tình tứ bên hồ, hai cụ già thì ngồi bên cạnh ôn lại những năm tháng tuổi trẻ của mình và thầm than về sự thay đổi vô thường của nhân sinh.
Cô đang định nói với Allan biết cảnh tượng mình vừa nghĩ cho anh cảm động thì thấy