Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341929
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1929 lượt.
u dây bên kia không có nói tiếng gì nữa.
Lương Duyệt thở dài một cái rồi mới tắt máy. Cô nhìn dòng chữ đang gõ dở trên màn hìh, đành tắt máy tính, sau đó lục tìm mấy hộp mỹ phẩm ít ỏi trong túi xách và chạy vội về phía nhà vệ sinh trang điểm lại.
Đó là quy định mà sau khi lấy Trịnh Hy Tắc cô mới phát hiện ra. Các mệnh phụ phu nhân hay những phụ nữ quý phái đều có thói quen trang điểm, dù là béo hay gầy, dù là đậm hay nhạt thì khi xuất hiện trước đám đông, họ cũng cứ phải trang điểm một chút, để làm ra vẻ có giáp dục và hiểu biết lễ nghi. Lương Duyệt cảm thấy mình là người giản dị bẩm sinh, cho rằng nếu mình bắt chước họ thì chẳng khác gì Đông Thi học Tây Thi. Nhưng có một số người rỗi hơi đã nhắc nhở cô, mấy lần như vậy, cuối cùng cô buộc phải từ bỏ phần nào nguyên tắc của mình, rời khỏi đám đông “quần chúng lao khổ” và chú ý hơn đến việc trang điểm.
Vì sao đi gặp chồng mình lại phải trang điểm? Khi cầm thỏi son tô lên môi, Lương Duyệt thầm nghĩ. Tên của thỏi son này rất thú vị - “Nụ hôn kiêng kỵ”. Cô đã đắn đo, cân nhắc rất nhiều trước quầy mỹ phẩm. Đồ của hang Givenchy luôn rất đắt, đối với túi tiền của cô thì lại càng như vậy. Nếu không vì bắt buộc, sẽ chẳng bao giờ trong túi cô chứa những thứ đó. Nhưng đến khi chọn màu, cô lại phải cân nhăc một lần nữa. Giữa màu hồng phớt và màu đỏ quyễn rũ, cô đành lựa chọn màu đỏ theo sở thích của Trịnh Hy Tắc.
Vì rốt cuộc, người đàn ông thích màu hồng phớt cũng không thể nhìn thấy màu của thỏi son mà cô tô lên môi.
Lương Duyệt nhìh lên khuôn mặt với cặp lông mày đang chau lại của mình trong gương, đôi môi vừa mới tô xong và sắc màu nhợt nhạt cho thấy rõ tâm trạng của cô lúc này. Ai cũng có những tâm sự riêng trong lòn mà ngay bản thân họ nhiều khi cũng chẳng muốn tìm hiểu, chỉ hy vọng tới một ngày nào đó, khi nhắc lại, mình sẽ không phải khóc đến nhem nhuốc cả mặt mày, và khi đã có thể giải quyết nó một cách êm thấm, người ta mới có thể nói ra với người khác.
Sau khi ra khỏi nhà vệ sinh, Lương Duyệt bảo Doanh Doanh về nhà, Doanh Doanh không hiểu,vội nói rằng mình rất vui được ở lại làm thêm. Nhìn vẻ cuống quýt củ cô bé, Lương Duyệt nhẹ nhàng nói: “Tôi có việc bận, một mình cô ở lại làm thêm thì rất nguy hiểm. Hãy mang công việc về nhà làm, sáng mai tôi cần đến nó”.
Doanh Doanh có lẽ cũng đã rất mệt, nhưng vẫn phải cố chống đỡ để ở lại làm thêm cùng Lương Duyệt, nhưng bây giờ thấy Lương Duyệt nói vậy, cô cũng vui vẻ nghe theo ngay lập tức. Cô thu dọn đồ còn nhanh hơn cả Lương Duỵêt. Nhìn theo bước chân tíu tít của cô, Lương Duyệt đeo túi đựng laptop lên vai:” Đi nhanh đi, kẻo sàn nhà bị cô làm mòn bây giờ”.
Doanh Doanh có vẻ hơi ngượng nên cứ dùng dằng trong thang máy mãi, Lương Duyệt lại phải dùng biện pháp “mặt lạnh như tiền” mới có tác dụng. Cô chỉ nói một vài câu là Doanh Doanh đã im bặt.
Xe của Trịnh Hy Tắc đỗ ở cổng quảng trường, Doanh Doanh do dự một lát nhưng rồi cũng bước tới chào anh. Việc phải xưng hô như thế nào cho hợp cũng khiến cô bé thấy khó khăn, nếu là công việc thì gọi Chủ tịch Trịnh là đúng, nhưng lúc này người ấy đang sắm vai người chồng đi đón vợ, nếu cứ gọi như vậy thèi có vẻ không hợp cho lắm. Cuối cùng, cô đỏ bừng mặt, núp phía sau Lương Duyệt, khẽ cúi đầu, nói: “Em chào anh !”
Trịnh Hy Tắc và Lương Duyệt đều nhìn về phía cô bé, không khí giữa ba người bỗng trở nên rất ngột ngạt. Doanh Doanh ngẩn người ra một lúc rồi mới nhận ra mình đã lỡ miệng, nên vừa cười ngượng ngùng vừa thoái lui, đi được một lúc thì bắt đầu co cẳng chạy, đôi giày cao năm phân của cô bé khiến người ta nhìn thấy mà lo ngại, nhưng hình như nó chẳng ảnh hưởng gì tới bước chân thoăn thoắt của cô.
Lương Duyệt bước lên xe, Trịnh Hy Tắc khẽ cười : "Trợ lý của cô thật thú vị."
Lương Duyệt nhìn theo phía sau lưng Doanh Doanh, khẽ gật đầu thay cho câu trả lời.
Phong cách nhà hàng nơi họ đến vẫn theo gu của Trịnh Hy Tắc, cả chất lượng và sự lãng mạn đều rất tuyệt.
Căn phòng được bao bọc bởi những tấm rèm lụa màu bạc, tạo thành một khoảng không gian riêng, chiếc ghế mềm mại thay cho loại ghế tựa vừa lạnh vừa cứng khiến cho người ta có cảm giác dễ chịu như đang ở nhà. Phía sau lưng mỗi người còn có cả mấy tấm nệm to đùng, nếu dùng để ôm trước ngực thì cũng rất chắc chắn. Đưa tay sờ vào lớp vải bên ngoài, Lương Duyệt không khỏi tặc lưỡi thầm khen, đây là hàng sợi dệt tay của hãng Carslan, thật là xa xỉ. Lần đầu tiên cô nhìn thấy lại hàng này là khi anh nhờ người khác mang đến tặng cô, nghe nói giá của nó chưa đầy một mét vuông đã là cả vạn tệ, thế mà chỉ trong khoảng không gian này có khoảng hơn chục cái.
May mà cô đã kịp trang điểm lại, tuy bộ váy công sở có vẻ chẳng ra thể thống gì khi ở giữa chốn xa hoa này, nhưng những mỹ phẩm được trang điểm trên mặt thì cũng có thể được coi là loại hàng cao cấp.
Trong khi Lương Duyệt cúi đầu suy nghĩ thì Trịnh Hy Tắc đã chọn xong món ăn. Anh luôn như vậy, không bao giờ hỏi lấy một câu xem cô muốn ăn gì, nhưng món nào mang lên cô cũng khó tìm được lý do để từ chối, vì vậy cô xũng đã quen với v