Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341918
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1918 lượt.
c muốn của tôi là Nghiêm Quy và Trung Thiên mỗi ngày một phát triển. Ước muốn của tôi là mọi chuyện của anh luôn suôn sẻ."
"Thế còn cô thì sao?" Trịnh Hy Tắc nheo mắt, vẻ suy nghĩ và hỏi tiếp.
"Tôi ư ? Những ước muốn của tôi đều đã thực hiện được rồi, và tất nhiên là tôi rất vui." Lương Duyệt nói.
"Trong ước muốn của cô có tiền?" Trịnh Hy Tắc mỉm cười rồi lại rót thêm rượu vào cốc cho cô.
"Có!" Lương Duyệt kéo dài giọng. "Tất nhiên là có, anh chính là người cung cấp cái ăn cái mặc cho tôi, có anh thì mọi sự đều thuận lợi như ý, và tất nhiên tôi cũng sẽ nhờ thế mà luôn gặp may mắn. Nếu như anh không vui, thì làm sao tôi được toại nguyện?"
Trịnh Hy Tắc không hề tỏ ra tức giận mà chỉ bình tĩnh quan sát Lương Duyệt đang có phần hơi mất bình tĩnh.
Có lẽ đã nhận ra mình hơi lỡ lời, Lương Duyệt cúi đầu uống rượu. Khi anh vươn người tới, cô không hề hay biết. Và rồi nụ hôn ấy lướt bên tai cô. Đôi môi anh rất lạnh, có lẽ là vì họ đã ngồi dưới chiếc điều hòa hoạt động quá lâu. Lương Duyệt không dám ngẩng đầu lên, chỉ còn cách để mặc anh vuốt ve.
Sau cùng anh hạ giọng nói : "Ít nhất tôi cũng có thể thỏa mãn một trong số những ước muốn của cô."
Lương Duyệt cụp mắt, chăm chú nhìn vào ngón tay của mình và gắng sức nói : "Tùy anh, tôi thì thế nào cũng được."
Anh kéo cô đứng lên, tấm đệm phía dưới rất mềm mại, cô phải cố mấy lần mới đứng dậy được, cánh tay vững chãi của anh đưa ra đỡ cô. Chính vì vậy cô càng không dám ngẩng đầu lên.
Thấy vậy, anh nói : "Cô rất thông mình, biết rõ khi nào nên đón nhận, khi nào thì nên từ chối. Cô cứ như thế khiên tôi rất muốn hôn cô."
Nghe vậy, cô cội lùi về sau một bước, vẻ cảnh giác lộ rõ trên khuôn mặt.
Trịnh Hy Tắc thấy cô đã trở lại trạng thái bình thường bèn nói : "Như thế này mới đúng là Lương Duyệt mà tôi biết, vừa rồi tôi còn tưởng mình nhận nhầm người."
Để che giấu vẻ ngượng ngùng, cô cầm cốc rượu ở bàn lên và nói với anh : "Uống hết chỗ rượu này thì về nhà đi, tôi cò phải làm việc."
Anh cũng cầm cốc rượu của mình lên và nói : "Được thôi."
Chỗ rượu còn lại đã được uống hết rất nhanh. Lương Duyệt quay sang một bên và ngửa cổ uống cạn.
Sau đó họ người trước người sau bước ra khỏi nhà hàng, Trịnh Hy Tắc đã vi phạm quy định sau khi uống rượu không được lái xe, nhưng Lương Duyệt không ngăn anh, cô chỉ muốn mau chóng được về nhà. Về tới nơi, cô lập tức vào nhà tắm. Khi cô bước ra, tóc vẫ còn ướt, cô đã vội mở máy và bắt đầu làm việc. Một hồi sau, cô quay ra thì nhìn thấy Trịnh Hy Tắc vẫn ngồi đọc tài liệu trên ghế sô pha ở phòng làm việc.
Lương Duyệt gõ mấy chữ rồi ngẩng đầu lên hỏi : "Anh có việc gì à?"
"Không." Trịnh Hy Tắc không ngẩng đầu lên, trả lời với vẻ lạnh lùng.
Cô lại cúi đầu xuống tiếp tục công việc, nhưng không hiểu tại sao có một câu mà đánh tới bốn lần vẫn không xong, cô tức giận đập tay lên bàn phím, nhưng rồi lại ngẫm nghĩ, tức giận như vậy thì thật là vô lý. Cô kéo laptop lại tiếp tục làm việc, người ngồi trên chiếc ghế kia vẫn không tỏ ra thái độ gì.
Sau đó tâm trạng Lương Duyệt dần dần bình tĩnh trở lại, công việc cũng tiến triển tốt hơn, cô chẳng còn tâm trí nào để nghĩ tới anh nữa. Đầu cô cũng trở nên sáng suốt hơn, những tư liệu được chuẩn bị từ trước đều được cô vận dụng thành công vào phần biện hộ, phần kết thúc cũng rất hay, cô mỉm cười và lưu chúng lại rồi tắt máy. Lúc này, cô mới nhận ra là đã gần hai giờ đêm, nhìn qua bàn bên kia, anh đã tựa vào ghế và ngủ từ lúc nào.
Cô đến bên chiếc ghế, đứng nhìn anh và suy nghĩ.
Rất lâu, rất lâu…
Cuối cùng, cô khẽ thở dài, quay vào lấy tấm chăn mỏng định đắp lên cho anh. Nhưng đôi lông mi anh khẽ động đậy, cô do dự một chút rồi mới đắp chiếc chăn lên.
Có lẽ, họ không yêu nhau. Giữa hai vợ chồng cũng không cần đến sự rung động.
Có lẽ, mỗi người có một cuộc sống riêng, đó cũng là một kiểu hôn nhân.
Có lẽ…
Thẳng thắn, đó chính là điều quan trọng nhất. Để đối mặt với quá khứ, cần phải có dũng khí, nhưng để thẳng thắn thì còn cần nhiều dũng khí hơn.
Nhưng, giữa họ còn có một người, đó chính là lý do khiến họ không thể thẳng thắn với nhau được.
Chuyện Năm 2006 (Phần 2)
Buổi sáng thức dậy, Lương Duyệt không nhìn thấy Trịnh Hy Tắc trên giường. Trên chiếc ghế phòng làm việc chỉ còn lại một chiếc chăn mỏng, còn người thì đã chẳng thấy đâu.
Ngẫm nghĩ thì thấy mình chẳng cần coi đó là một sự mất mát, nên cô chuẩn bị đi làm như bình thường.
Khi cô mặc xong quần áo, chuẩn bị đi xuống gác, thì thím Trần đã bày xong bữa sáng, nhìn những món ăn đủ màu sắc mà cô chẳng thấy đói bụng chút nào, vì thế cứ đi làm với cái bụng rỗng không.
Ánh mặt trời buổi sáng đã rất chói chang, cô đưa tay che mắt, bước tới chỗ có bóng cây, chuẩn bị vẫy xe. Trịnh Hy Tắc đã bảo cô thi bằng lái xe từ trước, nhưng cô bận tối mắt nên chẳng còn thời gian để học lấy bằng lái, huống chi hồi còn bé, đi xe đạp mà không có ngày nào là cô không bị va quệt.
Trịnh H