The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341927

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1927 lượt.

iệc để anh tự quyết định.
"Đây là quà sinh nhật của cô." Giọng của Trịnh Hy Tắc thoảng đến tai Lương Duyệt.
Cô quay đầu lại, dưới ánh nến chập chờn, trên bàn là một chiếc hộp vuông xinh xắn.
Một phong cách rất độc đáo, với lớp viền vàng khảm trên nền tím. Anh đưa tay mở chiếc hộp ra, rồi kéo nó lên, đeo vào tay cô. Lúc ấy Lương Duyệt mới phát hiện ra, đó là một chiếc lắc tay rất tinh xảo, mỗi một mắt xích là một bông hoa có nạm kim cương, thật khó mà tả hết vẻ quyến rũ và sự tinh tế của nó.
Lương Duyệt ngẩng đầu lên, nói : "Chắc là đắt lắm, lần sau anh đừng tốn tiền như thế này nữa nhé."
Anh đáp : "Chỉ là thủy tinh thôi mà, đâu phải kim cương. Người phụ trách quầy nói rằng, những người sử dụng máy tính lâu, đeo nó thì sẽ giảm bớt được sự ảnh hưởng của bức xạ".
Lương Duyệt lập tức chê theo thói quen : "Như thế mà anh cũng tin à? Đó chỉ là lời nói dối thôi.
Trịnh Hy Tắc cười đáp : "Tôi cứ tưởng là sẽ lừa được cô nên đã mua đồ rẻ giả vờ là đồ tốt!"
Cô trừng mắt lườm anh. Thời gian chờ món ăn được mang tới mới làm cho người ta có cảm giác thèm ăn. Cô thở dài nói : "Ngày nào cũng phải nghiên cứu các hồ sơ vụ án, đến nỗi chẳng buồn ăn cơm nữa, nói gì nhớ tới ngày sinh nhật. Nếu biết được khi nào mình chết thì cũng quá tuyệt vời rồi."
Trịnh Hy Tắc rót cho cô một cốc rượu vang đỏ, đáp : "Việc của Trung Thiên nhiều đến thế hay sao?"
Trung Thiên có ba văn phòng cố vấn luật, Nghiêm Quy thuộc loại có quy mô nhỏ nhất, và vốn liếng cũng ít nhất. Nhưng kể từ khi ngón tay Lương Duyệt mang chiếc nhẫn mà Trịnh Hy Tắc đeo lên, thì hai cái miệng luôn há ngoác ra của hai văn phòng luật kia chỉ còn cách ngậm chặt miệng lại.
Rất nhiều, những ví dụ như vậy có rất nhiều. Phụ nữ có thể nhanh chóng thăng quan tiến chức, thì ngoài việc dựa vào năng lực vượt trội hơn hẳn nam giới cả mấy lần, thì phải còn dựa vào cả nhan sắc. Nhưng nhan sắc của Lương Duyệt lại thuộc loại bình bình, điều đó đã vượt ra ngoài dự liệu của bọn họ. Có lẽ, đó cũng chính là nguyên nhân khiến cho Trịnh Hy Tắc yên tâm bổ nhiệm cô. Rốt cuộc thì so với một minh tinh luôn tỏa sáng, một người vợ là luật sư sẽ càng có ích cho sự nghiệp của mình hơn. Chuyện mà bọn họ có thể làm để đối đầu với Nghiêm Quy, chỉ là cố gắng thâu tóm toàn bộ công việc, bài xích đối thủ để từ đó củng cố quyền lực của mình. Vì vậy mà Nghiêm Quy và Lương Duyệt cùng các cố vấn luật hàng ngày vẫn có thể lĩnh về một khoản tiền lương không nhỏ mà lại chẳng phải làm gì.
Lương Duyệt cười đau khổ : "Tôi đúng là một cố vấn luật sư ăn không ngồi rồi của Trung Thiên, hưởng lương mà chẳng làm gì. Tôi bận với những vụ án khác!"
"Nói cho tôi nghe xem nào!" Trịnh Hy Tắc liếc nhìn cô một cái rồi tiếp tục rót rượu.
"Thôi." Lương Duyệt đón lấy cốc rượu rồi uống cạn một hơi.
"Hôm nay là sinh nhật của cô nên tôi sẽ đáp ứng cho cô một nguyện vọng". Trịnh Hy Tắc nâng cốc lên chạm vào cốc của cô, rồi mỉm cười.
"Nguyện vọng? " Lương Duyệt hít một hơi thật sâu, nói : "Một nguyện vọng của Chủ tịch Hội đồng quản trị Trung Thiên thì to tới cỡ nào nhỉ?"
Anh nghiêng người dựa vào ghế, cổ áo sơ mi phanh ra, im lặng ngồi dưới ánh đèn mờ ảo.
"Tôi đã từng mơ có một chiếc nhẫn bằng thủy tinh rẻ tiền nhất, khoảng một trăm chín mươi lăm tệ. Đó là vào ngày sinh nhật tôi, tôi đã ngắm nghía nó cả nửa ngày mà vẫn không dám mua, bởi vì tôi lĩnh lương vào giữa tháng, đến cuối tháng thì phải trăn trở tính toán. Cuối cùng, chiếc nhẫn ấy đã bị người khác mua mất…"
"Cô muốn một chiếc nhẫn à?" Anh dốc cạn chỗ rượu trong cốc, hỏi.
Lương Duyệt ngừng lời trong giây lát, nhìn kỹ khuôn mặt của người bên cạnh dưới ánh nến.
Cô lại nhầm mất rồi. Người này là Trịnh Hy Tắc chứ không phải Chung Lỗi.
Đó là lần sinh nhật đầu tiên khi cô vừa tới Bắc Kinh, đối với những người mà mức lương chỉ có một ngàn tệ như họ, thì chiếc nhẫn giá hai trăm tệ quả là một món đồ xa xỉ, cho nên mong ước lúc đó của cô cũng biến thành nỗi khao khát không thể thỏa mãn được.
Sau đó, Chung Lỗi biết được mong ước ấy qua những trang nhật ký của cô. Anh đã chạy đi tìm khắp các cửa hàng trong thành phố, nhưng đáng tiếc là chiếc nhẫn ấy đã bị người khác mua mất từ lúc nào rồi, anh đành phải mua một chiếc khác, cũng với giá tiền như vậy và phải tiêu đến đồng tiền cuối cùng. Trong túi hai người chỉ còn lại có ba mươi tệ. Lương Duyệt đã đeo chiếc nhẫn đó và cùng Chung Lỗi chống chọi của một tuần. Anh đạp xe đi làm, cô thì cả đi lẫn về mất hai tệ, còn lại hai mươi tệ dành để mua thức ăn trong bảy ngày.
"Nhẫn ư ? Tôi đã có rồi. Chiếc nhẫn cưới đắt như vậy, cả đời tôi cũng không dám nghĩ tới, tôi còn đòi nhẫn làm gì nữa?" Lương Duyệt mỉm cười, cầm chai rượu lên rót thêm vào cốc cho anh, rồi cũng rót thêm cho mình.
"Thế còn nguyện vọng gì nữa?" Anh cố ý gợi chuyện.
Lương Duyệt nhấm nháp một chút thức ăn, uống hết chỗ rượu trong cốc, đầu óc cô bỗng trở nên rối bời, mắt cô như có một màn sương ở phía trước. Cô mỉm cười : "Ước muốn của tôi ư? Ước muốn của tôi là có một ngôi nhà thật to. Ướ