Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341926
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1926 lượt.
c tích nhất. Nói xong, cô cúi đầu nhìn xuống chân mình, chờ xem cơn giận dữ của anh.
Anh hỏi bằng một giọng lãnh đạm : "Là Chung Lỗi phải không?"
Lương Duyệt không hề thấy ngạc nhiên khi Trịnh Hy Tắc biết đến cái tên này. Bởi vì, trên lớp vở bọc của món quà hôm ấy có viết rất rõ cái tên đó, vì thế cô gật đầu rồi lại tiếp tục im lặng.
"Tôi biết rồi", anh nói.
Lương Duyệt ngẩng đầu lên, liếc nhìn ah, thấy vẻ mặt anh không hề thay đổi, vẫn đang chăm chú nhìn vào bản lịch trình như không có chuyện gì xảy ra. Anh hỏi : “Cô nói xem, có nên đi Vạn Lý Tường Thành không ?”
Sợ Trịnh Hy Tắc biết mình đang nhìn trộm, Lương Duyệt lập tức đưa mắt về, vội đáp : "Trời nóng lắm, đừng đi nữa."
"Bố mẹ tới đây được một lần không phải là chuyện dễ dàng, cứ đi là hơn, chỉ cần chúng ta chuẩn bị kỹ một chút là được." Anh vẫn cúi đầu, trong lòng Lương Duyệt bỗng cảm thấy một tình cảm rất ấm áp đang dâng trào.
Cách xưng hô của anh cuối cùng đã thay đổi. Cho dù là vì điều gì đi chăng nữa thì ít nhiều nó cũng mang lại cho cô đôi chút an ủi.
Khi Lương Duyệt cùng Trịnh Hy Tắc đi đón bố mẹ, trong lòng cô vẫn không khỏi gợn lên chút lo âu.
Cách ăn mặc của Trịnh Hy Tắc thực sự khiến cho cô cảm thấy khó xử, tuy là do yêu cầu của công việc, nhưng nó quá công thức. Giữa thời tiết tháng Tám, thế mà anh vẫn comple, cà vạt, giày da, nhìn đã thấy nóng nực. Ở Trung Thiên còn có điều hòa, trong xe cũng còn mát, nhưng anh đã quên mất là ở bến tàu Bắc Kinh thì không hề có điều kiện tốt như thế.
Vì vậy, cô nói với anh : "Hay là anh cứ ở trong xe, để tôi ra đón bố mẹ?"
Anh không trả lời, nhưng vẫn đứng cùng cô ở cửa ra để chờ.
Khi bố mẹ xuất hiện ở cửa, Lương Duyệt đã rất muốn khóc. Trải qua rất nhiều chuyện, vốn dĩ cô đã không còn cảm thấy tủi thân nữa, nhưng giống như đứa trẻ xa nhà, cứ muốn sà vào lòng bố mẹ nhõng nhẽo, để bố mẹ biết rằng mình không ổn, cô cũng không sao kìm được những giọt nước mắt và nỗi nhớ của mình.
Dáng người bố cô rất cao, thế mà Trịnh Hy Tắc còn cao hơn ông một chút. Thấy Lương Duyệt bước nhanh lên đón, anh cũng rảo bước theo sau. Cô quay lại, kéo vạt áo anh với vẻ ngượng ngùng và giới thiệu với bố : "Bố, anh ấy là Trịnh Hy Tắc, người… mà con kết hôn."
Mẹ Lương Duyệt mỉm cười gật đầu, rồi đập khẽ vào bàn tay đang kéo vạt áo của Trịnh Hy Tắc của cô, nói : “Con bé này, chẳng biết nói năng gì cả. Con là Tiểu Trịnh phải không ? Chào con.”
Trịnh Hy Tắc là người rất biết cách ứng xử trong những tình huống như thế này, anh đón lấy túi hành lý đáp : "Bố, mẹ, chúng ta về nhà trước đã, nghỉ ngơi một lát rồi đi ăn cơm."
Bố mẹ Lương Duyệt mặc dù không đồng ý với đám cưới nhanh như chớp của con gái. Nhưng dù sao vuốt mặt vẫn phải nể mũi. Huống hồ xét cả về ngoại hình lẫn phẩm chất, Trịnh Hy Tắc cũng rất được, và hơn cả là, hai người cũng chẳng có cách gì để đem anh ra so sánh với Chung Lỗi, người mà họ chưa từng biết mặt. Cách ứng xử rất có lễ nghĩa cũng đã giúp anh giành thêm điểm từ họ.
Mẹ Lương Duyệt kéo cô đi lùi lại phía sau và khẽ hỏi : "Thời tiết thế này, nó mặc nhiều quần áo như vậy mà không thấy nóng sao?"
Lương Duyệt cố nén cười, đáp : "Có lẽ là thần kinh anh ấy có vấn đề."
"Cái con bé này, sao lại chẳng biết lớn bé gì thế ? Chỉ ăn nói bừa bãi thôi." Mẹ cô tát yêu vào má con gái, Lương Duyệt vội làm ra vẻ đoan trang, hiền thục.
Trịnh Hy Tắc ra bãi đỗ lấy xe, sau đó cho hành lý vào trong cốp xe. Mẹ của Lương Duyệt đẩy con gái, ý bảo cô giúp anh, nhưng cô chỉ luống cuống chân tay, đứng bên cạnh. Vừa cho những túi hành ký vào trong cốp xe, anh vừa quay sang nói với cô : "Cô giống bố, nhưng khuôn mặt lại giống mẹ. Hồi trẻ chắc bà rất đẹp."
Lương Duyệt khẽ đáp : "Cảm ơn".
Anh nhìn cô đang cúi đầu tủm tỉm, đột nhiên cười và nói : “Thần kinh của tôi có vấn đề à? Chẳng phải cô đã nói rằng, ở quê cô, lần đầu tiên con rể gặp mặt bố mẹ vợ thì phải ăn mặc cho chỉnh tề còn gì?”.
Lương Duyệt đáp : "Ăn mặc chỉnh tề thì cũng phải tùy vào hoàn cảnh. Trời nóng ba mươi lăm độ mà anh vẫn comple, cà vạt thì đúng là thần kinh có vấn đề."
Anh không để ý đến những lời chế nhạo của cô nữa, mà quay người đi về phía trước, mở cửa xe và bước lên, cô cũng ngồi vào ghế phụ lái. Anh quay đầu lại nói : "Tiểu Duyệt rất bướng bỉnh, cô ấy thường xuyên bỏ bữa sáng đấy ạ."
Tiểu Duyệt? Cô đưa mắt liếc sang ngang nhìn anh, tự nhiên cảm thấy buồn nôn.
"Như thế không được, sao con lại bướng bỉnh như vậy ? Đúng là con làm người khác lo lắng quá đấy!" Mẹ Lương Duyệt giận dữ mắng, còn bố cô thì nói :" Đừng nói chuyện nữa, tập trung lái xe đi."
Trịnh Hy Tắc và Lương Duyệt đều quay đầu lại, khi bắt đầu cầm tay lái, anh cố ý vuốt ve tay cô, khẽ véo một cái, rồi cười.
Ngồi phía sau là bố mẹ mình, nên dù Lương Duyệt có to gan đến mấy cũng không dám kháng cự, cô chỉ còn cách để cho anh chiếm phần hơn, còn mình thì đỏ bừng mặt.
Thực ra, như thế cũng đâu có gì là không tốt đâu cơ chứ. Trong con mắt bố mẹ cô thì họ là đôi vợ chồng mới cưới, có vuốt ve, âu yếm nhau một