Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341924

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.

vẻ dửng dưng.
Doanh Doanh bước tới đáp : "Là chuyện, anh Trịnh bảo, hãy dặn luật sư Lương đứng ở ngoài nắng lâu quá."
Lương Duyệt liếc nhìn Doanh Doanh một cái, dừng bước chừng nửa phút, sau đó lại tiếp tục bước lên bậc thang, rồi đưa thay đẩy cánh cửa tòa án. Làn không khí mát lạnh từ điều hòa thổi tới, Lương Duyệt nhường lối cho Doanh Doanh rồi nhân lúc đưa tay đóng cửa lại, cô nhìn sang phía bên kia đường, bóng người mặc áo đen cũng chiếc xe đã không còn ở đó.
Doanh Doanh thấy cô dừng lại ở cửa thì không hiểu, bèn hỏi với vẻ tò mò : "Luật sư Lương, chị quên thứ gì hay sao?"
Lương Duyệt quay lại, nghe thấy câu hỏi, vội bước về phía trước, đáp : “Không. Chỉ nhìn xem anh Hàn Ly đã đi chưa thôi, tôi định nhờ anh ấy xem giúp cô vụ cổ phần của Lập Vụ.”
"Anh ấy đi rồi, em vừa thấy anh ấy đi về phía Đông." Doanh Doanh chỉ về phía bên phải, ánh mắt Lương Duyệt hơi tối lại đáp : "Ừ, tôi cũng nhìn thấy rồi. anh ta thật là, đi cũng chẳng chào lấy một tiếng."
Tháng Tám bố mẹ Lương Duyệt sẽ tới Bắc Kinh.
Ngày cưới, Lương Duyệt không có bố mẹ ở bên, đó luôn là điều khiến cô cảm thấy tiếc. Cho dù cuộc hôn nhân ấy là thật hay giả, nhưng việc không có mặt bố mẹ, bạn bè và người thân trong ngày hôm đó khiến cô có cảm giác thiếu vắng một thứ gì đó.
Vì thế, trước khi bố mẹ tới, cô và Trịnh Hy Tắc đã bàn bạc với nhau, mỗi người một việc, sắp vếp lịch trình, chỗ ăn chỗ ở đâu vào đấy, chẳng khác gì chuẩn bị đón tiếp khách nước ngoài. Gần đến ngày cuối, Lương Duyệt còn không quên bổ sung một câu : "Nếu anh bận thì một mình tôi đưa bố mẹ đi chơi cũng được. Thời gian này công việc của Trung Thiên cũng rất nhiều, anh không cần phải tới đâu."
Trịnh Hy Tắc ngẩng đầu lên khỏi bản lịch trình, chau mày : “Không sao, tôi cũng không bận đến như thế.” Không khí sau đó có phần hơi gượng gạo, cô cũng không nói gì thêm nữa. sau cùng, anh nói : “Bố cô có uống được rượu không ?”
Lương Duyệt gật đầu : "Tửu lượng của tôi được di truyền từ cả bố lẫn mẹ. Cả hai người đều uống rượu rất giỏi."
"Ồ, thế thì tôi rõ rồi." Trịnh Hy Tắc cầm bút lên, viết thêm gì đó lên bản lịch trình. Lương Duyệt nói : "Có chuyện này…", nhưng nhìn thấy anh đang cúi đầu xuống, cô lại bảo : "Thôi".
Cô đứng dậy định đi, Trịnh Hy Tắc quay lại nhìn cô, ánh mắt anh khiến cô có thêm dũng khí, cô do dự một lát rồi cất lời : "Tôi muốn nói với anh điều này, hai ngày nữa gặp mặt, hãy cứ gọi bố mẹ tôi là bố mẹ, người già thường cả nghĩ. Chỉ có chuyện này thôi, không có gì nữa đâu."
Khi nói câu này, cô có vẻ rất căng thẳng, tay cô bám chặt vào bậu cửa, các đốt ngón tay đểu ửng đỏ cả lên, điều đó chứng tỏ mức độ chú trọng của cô đối với chuyện này như thế nào. Trịnh Hy Tắc cau mày hoi : "Như thế là có ý gì?"
“Tuy hiện tại chúng ta chỉ có quan hệ hợp tác, nhưng bố mẹ tôi thì chắc chắn mong muốn được nhìn thấy chúng ta thân mật hơn. Nhất là ở quê tôi lại rất coi trọng những nghi lễ ấy. Bố mẹ tôi là người tương đối bảo thủ, không thể nào chấp nhận được những chuyện như thế này. Tôi nghĩ, tốt hơn cả là chúng ta cứ cố gắng làm như một cặp vợ chồng bình thường, để các cụ nghĩ rằng hôn nhân của chúng ta không có vấn đề gì, như thế các cụ sẽ yên tâm hơn.”
“Tôi có nói không gọi bố mẹ đâu?”, Trịnh Hy Tắc quay mặt lại, hỏi.
Lương Duyệt cứng lưỡi. Từ đầu chí cuối, chỉ có cô nghĩ rằng anh không gọi như thế mà thôi.
Thôi được rồi, cô thừa nhận mình đã đem bụng dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, cô bèn gật đầu, nói tiếp : "Tôi còn có chuyện này muốn nói với anh".
"Được, nói đi!", anh lấy ra một điếu thuốc, châm lửa rồi kẹp nó giữa các ngón tay.
"Trước đây tôi có bạn trai, anh cũng biết rồi đấy. Nhưng căn nguyên câu chuyện giữa chúng tôi thì có thể anh chưa biết."
Lương Duyệt đứng dựa vào khung cửa, di ngón tay vạch lên tường từng nét, từng nét một. Cô không muốn nói, nhưng ngày bố mẹ tới Bắc Kinh mỗi ngày một đến gần, nếu không nói ra thì sợ rằng cũng không giấu được anh nữa. Chuyện năm xưa ầm ĩ như vậy, đến bây giờ thì lại kết hôn với người khác, có thể đoán được bố mẹ sẽ rất khó chấp nhận. Mà cứ cho là bố mẹ cô có thể chấp nhận đi nữa thì trong câu chuyện cũng không thể không nhắc lại chuyện cũ, mà như vậy đối với anh là một việc thiếu tôn trọng. Cho nên, suy nghĩ mãi, cô quyết định sẽ tự mình nói ra trước để anh biết mà chuẩn bị tinh thần, cũng là để tránh lỡ miệng khiến bố mẹ cô biết được sự thật.
“Sau đó thì sao ?” Anh tựa người vào ghế với vẻ lười biếng, hỏi một câu, nét mặt vẫn không thay đổi.
Nhưng, đúng đến lúc cần phải nói thật thì Lương Duyệt ngừng lời.
Hai người im lặng, không ai tỏ ra nôn nóng.
"Hồi còn ở quê tôi đã từng đính hôn, vì mối quan hệ với bạn trai trước nên đã chia tay, sau đó tôi một mình lên Bắc Kinh và từ đó ở cùng với anh ấy. Bố mẹ tôi vốn cũng đã đồng ý cho tôi qua lại với anh ấy, nhưng cuối cùng thì chúng tôi vẫn chia tay. Bây giờ anh ấy đang ở nước ngoài, tôi cũng đã kết hôn, chuyện là như vậy." Lương Duyệt cố gắng kể lại những chuyện mình đã trải qua bằng những lới lẽ ngắn gọn, sú