Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341913
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1913 lượt.
u ra khỏi nhà, nó lại đi xa như vậy, nhiều lúc bố mẹ cũng nhớ nó, muốn được nhìn thấy mặt nó mà cũng không được. Vì vậy, nếu nó có điều gì không phải, mẹ mong con bỏ qua cho nó." Nói đến đây thì mắt bà đỏ hoe, và thế là Lương Duyệt cũng không nén được, suýt nữa bật khóc.
Lúc đó, không còn nhìn thấy vẻ ngạo mạn và tinh ranh thường ngày của Trịnh Hy Tắc đâu nữa. Khi nghe mẹ Lương Duyệt nói rằng, hy vọng anh sẽ chăm sóc cô, anh đã tỏ ra rất dịu dàng, khóe miệng còn nở nụ cười nữa.
Anh đáp : "Mẹ, Lương Duyệt rất tốt, trong mắt con, cô ấy không hề có khuyết điểm. Con nguyện sẽ chăm sóc cô ấy suốt đời."
Rồi bất chấp Lương Duyệt làm gì dưới gầm bàn, Trịnh Hy Tắc và mẹ cô cùng uống cạn chỗ rượu trong cốc.
Ra khỏi nhà hàng, Lương Duyệt mới biết được rằng Trịnh Hy Tắc sớm đã sắp xếp người lái xe đưa bố mẹ cô đến ở khách sạn, còn cô thì bị anh kéo lên một chiếc xe khác và đưa về nhà.
Cô muốn tới sắp xếp chuyện ăn ở cho bố mẹ, nhưng anh đã giữ chặt cô lại.
Lương Duyệt nghĩ, chắc là vì anh uống hơi nhiều nên đầu óc không còn tỉnh táo nữa. Vì thế, cô vỗ vỗ vào lưng anh giống như một bà mẹ và hỏi : "Khó chịu lắm phải không? Nếu muốn nôn thì cứ nói nhé."
"Lương Duyệt"
"Gì ạ?"
Giọng của Trịnh Hy Tắc bỗng nhiên trở nên rât dịu dàng, một lúc sau anh thì thào : “Cô rất hạnh phúc, bố mẹ đều rất yêu thương cô.”
“Tôi cũng nghĩ như vậy”. Lương Duyệt tiếp tục vỗ lưng cho anh.
"Lương Duyệt."
"Sao ạ?"
Anh quay người lại, đưa tay nắm lấy lưng cô, kéo cô vào lòng. "Yên tâm, anh sẽ chăm sóc em suốt đời."
"Sao cơ?"
Hơi thở nặng nề của anh phả vào mặt cô, cô chưa kịp đẩy ra thì anh đã tì cằm lên đầu cô, rồi chìm vào giấc ngủ rất nhanh. Lương Duyệt bất lực, chỉ còn biết bảo lái xe đưa về Quang Mẫn Uyển.
"Em thật là ngốc. Không phải đàn ông cứ nói ra câu đó mới có thể đối xử tốt với em. Có những thứ còn quan trọng hơn mấy chữ đó", anh nói.
“Vâng”, Lương Duyệt trả lời.
"Anh biết em không thể quên được, mà anh cũng sẽ không yêu cầu em phải quên."
"Vâng."
"Lương Duyệt, anh muốn hỏi em một câu."
"Gì cơ?"
Đột nhiên Trịnh Hy Tắc ngẩng đầu dậy, nâng mặt cô lên và hỏi : "Nếu có một ngày anh ta tới mang em đi, thì em có đi theo anh ta không?".
Tình Yêu Luôn Tôn Thờ Trong Quá Khứ
Khi Trịnh Hy Tắc và Lương Duyệt đang ở trong cửa hiệu để mua quần áo cho đứa bé sắp chào đời của Phương Nhược Nhã , thì chuông điện thoại của Trịnh Hy Tắc đột nhiên vang lên. Anh quay đầu lại nhìn Lương Duyệt, cô đang cúi đầu xuống cân nhắc xem nên chọn màu hồng hay màu xanh, vì vậy không để ý đến hành động của anh. Anh bước hẳn ra phía ngoài, đứng nói chuyện với người ở đầu dây bên kia điện thoại.
Nhưng cuối cùng thì Lương Duyệt vẫn nhìn thấy. Để cho chắc chắn, cô quyết định chọn màu lông gà, một loại màu trung tính, không dành riêng cho bé gái cũng như không dàng riêng cho bé trai. Cô đang định quay sang trao đổi với anh thì thấy anh đứng phía ngoài, vẻ mặt anh khá nghiêm trong, vừa nói chuyện vào điện thoại vừa ngó về phía cô, và ra sức rít điếu thuốc đẩy lệch sang một bên mép.
Trái tim cô bỗng lạnh như băng.
Anh cứ đi đi lại lại, điều đó chứng tỏ sự việc rất khẩn cấp, thỉnh thoảng anh lại liếc vào phía trong của cửa hàng, điều đó chứng tỏ sự việc có liên quan tới cô. Lương Duyệt vờ như đang chăm chú ngắm nhìn hình đứa bé trong ảnh và không để ý đến hành động của anh. Mặc dù có vẻ bồn chồn và bất an, nhưng khi đưa mắt nhìn về phía cô, anh vẫn cố tỏ ra vui vẻ.
Lương Duyệt vẫn không quay đầu lại, nói với cô bán hàng bằng giọng nói rất bình thản : "Hãy lấy một bộ giống như bộ vừa rồi và gói lại cho tôi, tôi muốn đem đi tặng."
Cô bán hàng vừa thoáng tỏ vẻ không hiểu, nhưng biết rằng không nên hỏi nhiều, nên quay người đi lấy hàng. Lương Duyệt đứng mân mê mấy thứ trước mặt, trong lòng trống trải lạ thường.
Cô thực sự không hề tin rằng, anh sẽ mang những bộ quần áo mà cô chọn mua ấy về nhà.
Hai người chung sống với nhau đã bốn năm, thời gian không dài nhưng cũng không ngắn, và mỗi khi gặp một chuyện nào đó, cô lại càng hiểu hơn người chung chăn chung gối với mình. Khi cô bán hàng mang món đồ ra, Lương Duyệt cầm lên, đi ra khỏi cửa hàng mà không hề nhìn lại. Quả nhiên, chiếc xe đã đưa cô tới cửa hàng không còn thấy đâu nữa.
Màn đêm đang chầm chậm buông xuống, trời cũng bắt đầu se lạnh. Ngày mai là sinh nhật cô, nhưng anh đã không còn nhớ.
Lần sinh nhật đầu tiên của cô sau đám cưới, anh đã tặng cô một chiếc lắc tay, những lần sinh nhật tiếp theo, lần nào anh cũng có quà tặng cho cô. Năm ngoái anh đi công tác bên Mỹ, ngày sinh nhật, cô đã có một món quà là đôi khuyên tai được gửi chuyển phát nhanh tới, cô đã chúm chím môi cười khi mở hòm thư, trong đó có một tấm thiệp chúc mừng với một phong cách khô lạnh như cũ.
Sinh nhật vui vẻ. Chỉ bốn chữ ấy, nhưng nó thực sự làm cho cô thấy lòng nhẹ nhõm.
Hàn Ly dẫn đầu các nhân viên của văn phòng Nghiêm Quy mang tới một hộp bánh g