The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341897

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1897 lượt.

ào giữa hai gối, mặc cho nước mắt lặng lẽ rơi trên đất, làm ướt cả một khoảng rộng trên đó, nhưng anh vẫn không ngẩng đầu lên.
Anh nói: “Lúc đó trong đầu anh chỉ nghĩ đến một điều, không để em nhìn thấy nước mắt của anh. Vì như vậy em sẽ buồn.”
Người con trai không muốn để cho người yêu của mình thấy được nỗi buồn ấy giờ đây đã học được cách xoay sở trên thương trường, thế nhưng anh vẫn chưa sao học được cách kìm nén những dòng nước mắt của mình. Anh vẫn dùng cách thức cũ và ngốc nghếch nhất để che giấu những giọt nước mắt, không để cho cô nhìn thấy cũng bởi vì anh sợ cô buồn.
Những hình ảnh trong ký ức vẫn còn rất rõ, anh trong tư thế ngồi xổm, đoàn tàu hoả lao vùn vụt, thậm chí cô còn nhớ cả những đường ray dài dằng dặc tạo thành bức phông phía sau lưng anh. Nhưng người con gái chạy dọc theo đoàn tàu để tìm một ô cửa sổ nhìn người yêu dấu và khóc sướt mướt vì sự chia ly năm ấy giờ đây chẳng còn thấy đâu nữa.
ở đầu đường dây bên kia là giọng nói nôn nóng của Phương Nhược Nhã : “ Alô! Alô! Này Lương Duyệt, cậu đừng có giả vờ ngốc nữa, mình phải nói cho cậu biết, cậu phải chọn lấy một trong hai người, chứ đừng đóng vai như các nhân vật nữ trong các bộ phim Hàn Quốc, gặp người này thì yêu người này, thấy người khác thì lại xiêu lòng vì người khác, cứ đứng núi này trông núi nọ khác thì sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện!” Thấy Lương Duyệt không phản ứng gì, cô ngừng trong giây lát rồi nói với giọng ôn hoà hơn : “ Nhưng nói thực lòng, nếu là mình thì mình cũng thấy rất khó chọn lựa. Cậu đúng là người có số may, mình chẳng nhớ gì tới người trước kia, dù anh ta có sống hay chết cũng chẳng có liên quan gì tới mình, nên mình đã không đau khổ như cậu. Có điều, cậu phải nghĩ cho kỹ, anh Trịnh Hy Tắc nhà cậu không phải là người ngốc. Chẳng đời nào anh ấy lại chịu dành cho cậu biết bao nhiêu tâm huyết rồi lại buông tay để cho cậu cuốn gói theo người khác. Nếu cậu có những suy nghĩ điên rồ và muốn bỏ đi, đến lúc ấy anh ấy chỉ cần dùng một chút thủ đoạn, thì anh chàng ngốc kia của cậu cũng sẽ lập tức biến mât cho mà xem. Hay là, cậu muốn bỏ đi để rồi trở lại những ngày khổ cực trước kia…”
Tiếng bước chân từ xa lại gần khiến Lương Duyệt cuống quýt, cô khẽ nói : “ Có người đến rồi, để ngày mai mình gọi lại cho cậu.” Sau đó cô lập tức tắt điện thoại.
Lúc ấy, Trịnh Hy Tắc vừa bước đến cửa, anh dừng lại và đứng yên lặng, cô cũng không quay đầu lại mà cứ thẫn thờ bên chiếc điện thoại. Một hồi lâu như vậy, anh mới nói : “ Không có chuyện gì nữa thì hãy đi ngủ sớm đi, ngày mai còn phải đi làm.”
Mấy năm nay, cô luôn giữ thói quen đi ngủ muộn, hết học đến thi, rồi tìm tư liệu, xem văn bản, may mà các bữa tiệc tùng chiêu đãi của anh cũng không ít, vì vậy số lần mà hai người cùng đi ngủ một lúc chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay. Cô thường nghe thấy các đồng sự hoặc bạn bè phàn nàn rằng chồng về muộn thì ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi như thế nào hoặc cũng vì thế mà hai vợ chồng cãi nhau ra sao, còn cô chỉ lặng lẽ mỉm cười và lắng nghe họ nói.
Bởi vì từ trước đến nay cô không biết khi về muộn anh đã lên giường và đi ngủ như thế nào, vì cô đã đi ngủ rất thanh thản mà coi như không có chuyện gì, anh về khi nào cô cũng không hay biết.
Nhưng lời mời đặc biệt hôm nay khiến cô không thể nào từ chối được, nhất là ban ngày lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, nên sau khi tắm rửa xong cô cũng lên nằm bên cạnh anh, giống như những cặp vợ chồng trong các gia đình bình thường khác, hai chiếc gối kề bên nhau, hai khuôn mặt quay vào nhau.
Đêm đầu tháng 5, trời đã có phần hơi nóng, hơi thở của anh càng khiến cô thấy ngột ngạt, cô xếp chăn ở phía trước mặt anh, thế là giữa hai người đã hình thành nên một bức vách ngăn cách ngọn núi mềm mại. Dưới ánh đèn vàng, anh lặng lẽ trở mình, Lương Duyệt suy nghĩ một hồi lâu mới xoay lưng lại, chiếc giường hai mét rưỡi là một trong những vật dụng gia đình ít ỏi do cô lựa chọn khi kết hôn. Trịnh Hy Tắc đã cười cô là sợ nhà bé giường bé nên phải tìm cách bù lại, cô đã cười và không trả lời, chờ anh cười xong thì mới nói một cách hài hước : Giường rộng càng tốt, như vậy thì chẳng ai chạm vào ai, ngủ sẽ ngon hơn.
Quả nhiên, không ai chạm tới ai. Nếu ở giữa đã có một khoảng trống lớn như vậy thì cô nghiễm nhiên cũng có một khoảng không rộng rãi, giống như trong những ngày đã trôi qua trước kia, cô đã hít thở làn không khí dễ chịu nhất.
Người nằm ở phía sau cuối cùng cũng đã ngủ thiếp đi, hơi thở đều đều nhưng đầy vẻ mệt mỏi. Cô chờ mãi, chờ mãi, cho đến khi màn đêm đổi màu, cho đến khi ánh bình minh đang dần đến, cô mới chống hai tay ngồi dậy.
Kết hôn đã được bốn năm nhưng đây là lần đầu tiên cô nhìn anh đang trong giấc ngủ.
Cái việc vô duyên ấy trước kia cô chỉ làm khi cùng ở bên Chung Lỗi, hồi ấy mọi người đều còn trẻ, dưới danh nghĩa của tình yêu thì làm bất cứ việc gì cũng không cảm thấy ngượng ngùng và vô duyên. Nhưng cô nhớ rất rõ, cuộc hôn nhân giữa anh và cô đã không có tình cảm làm tiền đề, vì vậy tất nhiên cô cũng sẽ không làm một số việc khiến anh dễ hiểu lầm.
Bây