Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341907
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1907 lượt.
người chặn ở phía trước bằng đôi mắt mệt mỏi, thang máy trôi qua từng tầng, từng tầng. Mãi cho tới khi tới gần chỗ Nghiêm Quy thì cô mới nghĩ ra được rằng rút cục Thẩm Mông Mông giống ai.
Những bức vách bằng Inox bên trong thang máy in hình những người qua lại, người phụ nữ mặc bộ váy áo đen ở trong đó đã quên mất vẻ bẽn lẽn và nụ cười của mình năm ấy, và cả đôi mắt xếch hay cười cũng không còn thấy đâu nữa.
Anh nói nhìn đôi mắt em khi cười anh rất vui, mỗi lúc như vậy tất cả những chuyện buồn đều được xua tan.
Anh nói em cười thì cứ cười đi. Sao lại cứ khiến đôi mắt mình cong lên như thế? Cẩn thận kẻo lại thành vết nhăn đấy.
Thì ra là như vậy.
Thời gian không dấu vết đã xoá nhoà đi đâu chỉ có chuyện tình yêu đã qua, mà còn có cả khuôn mặt non nớt và nụ cười rạng rỡ của chúng ta ngày xưa ấy.
Chuyện Năm 2003 (Phần 1)
Khi dịch SAR đến thì Chung Lỗi đang đi công tác ở Quảng Đông. Ngày nào ở Bắc Kinh cũng có rất nhiều tờ báo thay nhau đưa tin ở Bắc Kinh và trên toàn quốc đã có thêm bao nhiêu ca nghi bị mắc bệnh.
Lương Duyệt vừa nghe bản tin với giọng đọc đầy vẻ nghiêm trọng của phát thanh viên vừa ngủ gật, cuốn sách phụ đạo tư pháp trong tay nặng chịch rơi xuống đất, tiếng của nó va vào nền nhà khiến cô giật mình tỉnh giấc, đưa tay lau nước miếng trên miệng, nhặt cuốn sách lên tiếp tục xem nhưng mới được ba dòng, mi mắt lại sụp xuống. Cô lại chìm vào giấc ngủ mơ màng.
Lúc đầu, Hàn Ly cũng có mấy người cùng hợp tác ở Nghiêm Quy theo cách cùng bỏ tiền vốn, cùng kinh doanh. Mấy người ấy đều là những nhân vật quan trọng kiêm chức ở các cơ quan tư pháp, bình thường khi đi công tác đều phải điều các trợ lý ở các bộ phận do đó về mặt giải quyết công việc cũng như là trong cách đối xử với Nghiêm Quy cũng tương đối hoà hợp. Nhưng gần đây không biết vì nguyên nhân gì, họ thay nhau đề nghị rút vốn, Hàn Ly cũng là người dễ tính, không thích ép buộc người khác, do đó đã tiến hành sửa đổi các thủ tục có liên quan theo ý của họ. Nhưng tiền trong túi thì có hạn, gom góp mấy ngày mới được một nửa để trả lại cho mọi người, cuối cùng phải nhờ đến sự giúp đỡ của Phương Nhược Nhã mới bù đựơc chỗ vốn thiếu hụt ấy.
Nhắc đến hai người ấy, Lương Duyệt không khỏi thở dài. Phương Nhược Nhã và Hàn Ly đúng là một đôi oan gia trời sinh, khi nhắc đến Hàn Ly thì Phương Nhược Nhã cứ như là nghe nhắc đến con chuột mà mình ghét nhất trên đời, cô chau mày lại, nói mấy câu nặng nề về anh mới thôi. Còn cách thể hiện của Hàn Ly cũng rất đặc biệt, mỗi khi Phương Nhược Nhã tới bên Lương Duyệt thì thế nào anh cũng xuất hiện, không ở đầu phố thì ở cuối ngõ, không ở nhà hàng thì ở quán rượu, làm như cuộc gặp mặt ấy chỉ là sự tình cờ, rồi sau đó hỏi han họ với vẻ mặt vô cùng quan tâm của một người lịch lãm, như thể đang cứu vớt chúng sinh trong thiên hạ.
“Alô, Ngốc, em đừng khóc đấy nhé.” Tiếng nói lại truyền về từ đầu dây bên kia, Lương Duyệt bất giác đưa tay sờ lên mặt, cô đã khóc thật.
Cô thỏ thẻ qua hàng nước mắt: “Anh, anh… anh lại đoán mò rồi. Sao anh lại biết là em khóc?”
Anh đáp: “ Anh nhìn thấy”
“Anh đang làm lòng tự trọng của em bị tổn thương đấy nhé…”Lương Duyệt chống đỡ.
“Và anh cũng còn nghe thấy nữa”giọng anh rất mềm, rất trầm, dịu dàng giống như buổi sớm hàng ngày mỗi khi thức dậy, khi anh chuẩn bị hôn cô. Nghĩ đến nụ hôn, mặt cô thoắt đỏ bừng, cô ho khẽ, cân nhắc một lúc rồi mới nói với anh: “Chuyện ấy, đừng có chỗ nào cũng cứ ngọt ngào như vậy, nếu anh dám tìm một cô gái khác, em sẽ đập gãy hai chân anh ngay lập tức và thà là nuôi anh suốt đời.”
Ở đầu dây bên kia rất yên lặng, tới mức cô có thể nghe rõ cả tiếng thở của anh, anh cười và đáp: “Đuợc thôi, anh đang lo không có ai nuôi đây, thế thì anh cứ dựa vào em thôi.”
“Đừng có mà mơ, trừ phi anh lập tức xuất hiện trước mặt em, khi ấy em sẽ xem xét.” Lương Duyệt ném cuốn sách trong lòng, ngả mình nằm xuống ghế, vươn người, nói với vẻ đắc ý.
Chuyện tình sướt mướt mùi mẫn ấy chắc chắn chẳng bao giờ xảy ra với Lương Duyệt, đó chỉ chuyện nói mồm giữa hai người yêu nhau mà thôi. Bên ngoài không có ai, chuông của cũng chẳng kêu, trên đường lại càng không có lấy một bóng người, vì vậy cô hoàn toàn có lý để tin rằng, giữa tiểu thuyết và thực tế luôn có khoảng cách, những con người hiện đại bây giờ lấy đâu ra sự lãng mạn khiến người ta nhớ mãi như vậy nữa.
Cuối tháng tư, trường học của Lương Duyệt đóng cửa trường, không cho ra cũng chẳng cho vào. Các nhân viên y tế chuyên môn đã tới và khiêng đi mấy người, sau đó những người ở trên gác chỉ còn biết giương mắt lên nhìn hàng rào xung quanh khu gia đình bị khoá lại bởi một sợi dây xích sắt to đùng, nặng nề, trong cửa còn có hai bảo vệ miệng đeo khẩu trang đi đi lại lại. Sự căng thẳng của bầu không khí ấy khiến cho thần kinh của của những người trong toà nhà cũng căng lên theo, tất cả mọi triệu chứng đều làm cho người ta cảm thấy lo lắng, bất an, bởi toà nhà sát nơi Lương Duyệt ở đã trở thành khu vực mắc dịch nặng v