XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341932

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1932 lượt.

huyện chẳng lành, Hàn Ly vội bước tới trước mặt Lương Duyệt, che thân hình lúc ngó bên này lúc tránh bên kia của cô ở phía sau.
“Các anh là luật sư phải không? vậy thì hãy giúp chúng tôi đi, chúng tôi muốn kiện!”
Không hiểu vì sao câu nói đó đã khiến cho Lương Duyệt chợt thấy rất cảm động.






Chuyện Năm 2004 ( Phần 2)
“Trụ Tử, cho tôi hai chiếc bánh rán.” Một ông già mặt đầy râu ria kéo người đàn ông trung niên bên cạnh, nói.
“Bánh rán ư? Kiếm ở đâu ra được bây giờ? Đã ba ngày không còn tiền mua lương thực rồi, chỉ còn hai túi đồ ăn mặn thôi, ông có lấy không?” Trụ Tử phải tốn khá nhiều công sức mới lôi được từ trong túi ra một gói đồ ăn rồi quăng ra.
“Thế cũng được, chỉ cần có chút gì đó cho vào miệng là được thôi mà, nhạt miệng quá !” Ông già cười vẻ thoả mãn.
Lương Duyệt hít một hơi thật dài, khẽ đóng cánh cửa của ô cửa mà người khác thường lén nhìn trộm qua đó, rồi rón rén đi tới trước bàn làm việc của Hàn Ly, khẽ hỏi: “”Làm thế nào bay giờ? Cứ tiếp tục như thế này sao? Ở bên ngoài bọn họ đã ăn cơm tối rồi đấy!”
Trụ Tử biết người phụ nữ uống rượu say bữa trưa, lảo đảo đi vào cửa ấy là luật sư, những người phụ nữ này nếu mà ở nhà quê thì thế nào cũng bị đàn ông đánh cho một trận để dạy bảo, nhưng ở Bắc Kinh thì không thể như vậy được, hơn nữa ai cũng đáng sợ cả, cô ấy biết uống rượu thì cũng có nghĩa là người có khả năng. Vì thế, anh ta lắp bắp: “Chúng tôi chỉ gom góp được năm trăm đồng, tất cả đều đã nhất trí là để đưa cho luật sư, chúng tôi nhất định không thay đổi đâu.”
Lương Duyệt đã không nói cho bọn họ biết rằng, các luật sư ở đây nhận thù lao tính theo giờ, mối một tiếng là năm trăm đồng. Cô đưa tay bóp hai bên thái dương, chỉ vào Trụ Tử, nói: “Mười mấy người các anh phải nghe theo tôi, tôi bảo làm gì thì hãy cứ thế mà làm, tôi đảm bảo sẽ đòi được tiền về cho mọi người. Nhưng nếu mọi người không nghe lời tôi, thì số tiền này chẳng thấm tháp vào đâu cả, một vụ kiện do tôi giải quyết có mức chi trả hàng mấy trăm nghìn kia.”
Những lời nói dối cần thiết là nhằm để gây áp lực tâm lý đối với họ, bởi chi phí mấy trăm nghìn cho một vụ kiện là của luật sư Nghiêm chứ không phải là của cô. Muốn để cho những người làm thuê thật thà chất phác này tin tưởng ở mình cô chỉ còn cách nâng giá trị của mình lên bằng cách ấy. Vì thế, sau khi nói xong, cô đã nghe thấy những tiếng phản bác đầy tức giận.
“Cô nói gì? Vụ kiện gì thế? Sao nhiều tiền vậy? Vậy cô nói đi, chúng tôi sẽ nghe theo cô, nhưng phải nói trước là những chuyện ăn trộm, ăn cướp chúng tôi sẽ không làm đâu!”
Lương Duyệt dẩu môi cười, mắt tít lại, “Các anh trông tôi có giống với một kẻ xấu không?”
Người tốt và người xấu nên phân biệt như thế nào? Có thể trong con mắt của người này thì là người tốt nhưng trong con mắt của người khác thì lại là người xấu.
Lương Duyệt biết rõ mình không phải là một người phụ nữ hiền lương, cô cũng muốn tìm cơ hội để thành danh, nhưng trong con mắt của những người đàn ông chất phác bộc trực, cô bỗng trở thành một người phụ nữ tài ba. Bởi vì, những người đàn ông này đã tới ba văn phòng luật sư, nhưng chỉ có một luật sư như cô mới là người chịu ngồi xổm xuống nói chuyện cùng họ, chỉ có một luật sư như cô mói chịu viết giúp lá đơn tố cáo dưới chân gầm cầu, chỉ có cô một luật sư như cô khi nhận được điện thoại cho biết chút ít manh mối về tên đầu nậu kia đã lập tức kéo Trụ Tử đi khắp nơi tìm kiếm.
Thứ mà trong con mắt của cô đọng lại không chỉ là năm trăm đồng.
Tên đầu nậu kia đã chuyển địa bàn hoạt động đến Hân Châu, Sơn Tây, ở một bãi khai thác vàng trong khu vực của vùng mỏ than lậu, vì thế khi cô và những người kia tới nơi thì mặt mũi ai cũng đen nhẻm vì bụi than, ai cũng ho sặc sụa từ rất xa.
Phía sau của bốn năm con chó thân hình to lớn dữ dằn là bầu trời xám mù mịt, Lương duỵet đứng bên cạnh Trụ Tử mà cứ run lên cầm cập. Trời, không biết mấy con chó này ở đâu ra mà to lớn đến thế? Những con chó mà cô từng tiếp xúc đều là giống chó Bắc Kinh, con nào trông cũng hiền lành ngoan ngoãn, đẹp đẽ. Mặc dù cô cũng biết những con chó giữ nhà ở vùng nông thôn to hơn một chút, nhưng chẳng có con nào mà móng chân đều như móng vuốt của loài gấu như mấy con này.
Những người trong nhà nghe thấy tiếng chó sửa, ngó qua cửa sổ nhìn ra, quát doạ mấy con chó, nhưng mấy con chó vẫn không sợ mà tiếp tục cất tiếng gầm gừ với những người đang đứng ngoài hàng rào, lúc đó người trong nhà mói đành bước ra xem và cất tiếng hỏi từ xa: “Các người có việc gì thế?”
Người Đông Bắc? Lương Duyệt lập tức thở phào một cái, cũng đều là những người ra ngoài kiếm ăn, nếu gặp người cùng quê thì bao giờ cũng dễ dàng giải quyết vấn đề hơn. Vì thế cô đã trả lời họ cũng bằng giọng của người Đông Bắc: “Anh à, anh có biết có ai tên là Lăng Tử không? Em tìm gặp anh ấy có chút việc.”
Người kia nhìn một lát rồi đáp: “Đồng hương à? Này cô em, cô tìm anh ta có việc gì vậy?”
“Vâng, em từ Bắc Kinh tới, anh cho em gặp anh ấy một chút.”
Ngườ