Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342108

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2108 lượt.

tai thì có tác dụng gì với những người Đông Bắc ấy, Lương Duyệt không biết, nhưng những người Đông Bắc mà cô từng tiếp xúc thì đều có thuộc loại máu lửa, nói một cách khác là dễ bị kích động, vừa rồi khi nghe họ trao đổi với nhau thì cô đoán trong số đó ít nhất cũng có ba người là người Đông Bắc, vì thế cô quyết định thử liều một phen, xem có ai dám đứng ra không.
Kết quả…
“Anh Lăng, anh dính tay vào mọt con nhóc con như vậy làm gì? Làm vậy liệu có mất mặt không?”Người đàn ông mà Lương Duyệt nhìn thấy qua hàng rào lúc trước vẫn ôm ngực đứng trước cửa nhà nói to.
Tiếp sau đó hai ba người khác cũng lên tiếng: “Làm cái việc chẳng đem lại lợi lộc ấy làm gì, chỉ cần đánh đuổi cho bọn họ đi là xong thôi mà, rạch mặt người ta làm gì. Có chơi bẩn thì cũng không nên chơi bẩn như vậy!”
Gã họ Lăng nhổ một bãi nước bọt xuóng đất, nói: “Có cần thiết phải thế không, chỉ mới đùa nó có một chút thôi mà các anh đã xót thế rồi cơ à. Tình nghĩa của người Đông Bắc sâu sắc thật đấy!”
“Vỗn dĩ chuyện nợ tiền là của anh, chúng tôi cũng không có ý kiến gì, nhưng để họ tìm tới tận nơi ở rồi mà còn gây ra chuyện khiến cảnh sát và bên mỏ tìm đến làm liên luỵ đến tất cả, đến lúc đó thì liệu tiền cũng có giải quyết được hết mọi chuyện không? Trả tiền và đuổi họ đi cho xong chuyện đi. Một chút tiền mọn ấy có thấm tháp gì với anh đâu. Còn tiền của tôi thì đều dồn vào đây cả rồi, nếu không còn mỏ nữa, thì tôi thề tôi sẽ lấy của anh cả hai cánh tay đấy, anh có tin không?” Người đàn ông Đông Bắc kia nói với vẻ bực dọc, nôn nóng.
Thì xe điểm yếu của bọn họ là ở đây, Lương Duyệt vội kêu to: “Đại ca, chỉ cần anh trả tiền cho bọn họ, tôi đảm bảo sẽ không nói chuyện của các anh ở đây ra đâu. Chúng ta đều vì miếng cơm manh áo, ai lại đem chút ít tiền của họ ra để đùa với mạng sống làm gì? Tôi cam đoan sẽ đưa Trụ Tử về và dẹp yên chuyện không để điều tiếng gì nữa.”
Lăng Tử thấy những người cùng hội cùng thuyền với mình có vẻ tức giận, lại nhìn Lương Duyệt lúc đó vẫn trong cánh tay giữ chặt của mình, cuối cùng cũng buông tay ra, ném chiếc chai vỡ xuống chân tường, miệng làu bàu chửi: “Mày đúng là con nợ. Vào đi, tao sẽ trả tiền!”
Cổ của Lương Duyệt vẫn chưa hết cơn đau vì bị giữ chặt, nhưng vẫn phải cố quay lại để dìu Trụ Tử. Trụ Tử bị mấy người kia đánh cho máu me đầy mặt, hai mắt sưng vù đỏ mọng khiến Lương Duyệt xuýt nữa thì nôn ra vì khiếp sợ.
Điều mà giữ cho Lương Duyệt đi được vào tới trong nhà đó là một câu nói: chưa cầm được tiền thì không được phép nôn.






Chuyện Năm 2004 ( Phần 3)
Lương Duyệt và Trụ Tử cầm một mảnh giấy trắng lên trước con mắt như đang muốn ăn sống nuốt tươi của mười mấy gã đàn ông. Khuôn mặt Trụ Tử đầy vẻ ủ rũ, chẳng thèm chùi vết máu trên mặt, anh ta cúi đầu cùng Lương Duyệt bước ra sân, rời khỏi khu nhà của bọn Lăng Tử. Từ đó tới tận bến tàu về Bắc Kinh, anh ta vẫn chẳng nói với Lương Duyệt câu nào.
Có lẽ anh ta nghĩ rằng, ngoài những tờ nhân dân tệ xanh xanh đỏ đỏ, còn lại có đưa gì đưa nữa thì cũng chỉ là con số không. Nhưng Lương Duyệt thì lạc quan hơn một chút, ít nhất thì họ cũng đã có chữ ký và dấu vân tay của chính Lăng Tử. Gặp tình huống tồi tệ nhất, cũng có thể coi như đó là vật chứng để kiện bọn chúng ra tòa, huống chi vụ việc chưa chắc đã đến mức đó.
Vì thế, sau khi về tới Bắc Kinh, đầu tiên Lương Duyệt động viên đám Trụ Tử tạm thời tìm một công việc gì đó để làm, chờ cô khởi kiện và chờ ngày mở phiên toà, đến lúc đó cô sẽ thông báo để mọi người tập trung lại. Nhưng khi cô nói xong thì trong ánh mắt của mấy người đó, thay vì vẻ sung bái hôm trước lại là sự coi thường. Họ nghĩ, chắc cô chỉ tìm cách giải quyết qua loa cho xong chuyện chứ chờ ngày mở phiên tòa thì biết đến bao giờ? Nhưng những lời của cô cũng lại rất thực tế, không ăn cơm mà cứ ngủ mãi dưới gầm cầu cũng không phải là cách hay, hơn nữa cũng đã sắp đến Tế rồi, dù thế nào cũng phải kiếm được chút tiền để còn mua vé về quê với gia đình. Vì thế họ lại chia nhau ra, mỗi người tìm một công việc, tạm thời để cho Lương Duyệt được yên tĩnh.
Khi Lương Duyệt về Nghiêm Quy, cô không hề nghĩ rằng luật sư Nghiêm và Hàn Ly sẽ khen ngợi cô về chuyến đi Sơn Tây vừa rồi, nhưng cô cũng không ngờ, ngay ngày hôm ấy chị ta đã chia hơn một nửa số vụ án cho cô, và còn nói mát mẻ rằng: “Cô có thể tự mình giải quyết các vụ án được rồi, mấy vụ án này coi như để cô rèn luyện thêm khả năng.”
“Báo cảnh sát? Cô cho rằng Nghiêm Quy bị đóng cửa chưa đủ nhanh hay sao thế? Báo cảnh sát rồi thì sẽ bị cuốn vào chuyện ấy, vài ba tháng chưa chắc đã xong, khi đó mọi người chỉ còn nước vươn dài cổ ra chờ chết chứ gì?” Hàn Ly cởi phăng chiếc cà vạt, nói với giọng châm biếm.
Lương Duyệt nhìn ra ngoài hai bên con đường vành đai, những bụi hoa tường vi đang đung đưa theo gió, tuy cảnh vật tươi đẹp nhưng tâm trạng cô thì chẳng lấy gì làm nhẹ nhõm, đó chẳng lẽ lại là cái giá cho việc muốn làm một người tốt? Cuối cùng cô uể oải nói: “Vậy thì phải làm thế nào? Chẳng nhẽ cứ


Disneyland 1972 Love the old s