Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341967
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1967 lượt.
hững dòng chữ tiếng Anh viết trên bì thư, đôi mắt cô thoắt tối sầm lại, cô cố mỉm cười nói với thím Trương: “Thím Trương, lát nữa Luật sư Hàn về, thím bảo anh ấy tới Trung Thiên nhé, Tổng giám đốc Trịnh bên đó muốn gặp anh ấy, tôi sang trước đây.”
Thím Trương liếc nhìn Lương Duyệt qua tấm cửa kính dày, hỏi với vẻ nghi hoặc: “Hôm nay sao cô ăn mặc cứ như con quạ đen vậy?”
Lương Duyệt nhìn thím một cái rồi cười nói với vẻ bí hiểm: “Như thế này mới trang trọng, thôi, thang máy lên rồi, tôi đi đây.”
Chiếc áo khoác đen của cô rất dài, ngón tay cứng đờ của cô giữ chặt lấy vạt áo trùm xuống tận đùi, bàn chân cô di đi di lại trên sàn xe càng thể thiện rõ tâm trạng buồn bực bất an. Trịnh Hy Tắc đưa mắt quan sát những cử động của cô, mãi cho tới khi chiếc xe phía sau bấm còi giục giã, anh mới nhấn ga lái chiếc xe vọt lên. Lương Duyệt kêu lên một tiếng, giờ cô mới phát hiện ra rằng họ đã tới một nơi xa lạ.
Vì phản ứng có vẻ bất ngờ của cô nên Trịnh Hy Tắc đã quyết định chọn một nơi gần gũi để nói chuyện, chỉ cần đó là một quán cà phê là được. Anh dắt cô vào một căn phòng riêng. Sự biệt lập của căn phòng khiến Lương Duyệt cảm thấy căng thẳng, rất nhiều những lời chuẩn bị từ trước giờ đây cô đều quên sạch. Trịnh Hy Tắc nhìn Lương Duyệt và người phục vụ rồi nói: “Hãy mang cho cô đây một cốc Capuchino, còn tôi một cốc cà phê đen.” Người phục vụ khẽ đáp một tiếng rồi quay người đi.
Lương Duyệt nhúc nhích người có vẻ bất an, rồi đứng dậy ngăn người phục vụ lại. “Cho tôi một cố cà phê đá.”
“Cà phê đá không có lợi cho sức khỏe dâu”, Trịnh Hy Tắc đứng bên nói.
Nhưng cô không lên tiếng mà vẫn kiên trì đưa mắt ra hiệu cho người phục vụ, cho tới tận khi người đứng bên gật đầu, người phục vụ mới lui ra chuẩn bị. Lương Duyệt khẽ thở dài nói: “Đồng tiền đúng là vạn năng, phụ nữ cũng không được ưu tiên.”
Trịnh Hy Tắc không tỏ vẻ gì là ngạc nhiên, anh lấy bao thuốc và chiếc bật lửa từ trong túi ra, châm một điếu rồi nói: “Chúng ta vào việc chính luôn nhé, gần đây công ty có một số chuyện, tôi muốn nhanh chóng nắm lấy quyền quản lý và trở thành Chủ tịch hồi động quản trị của Trung Thiên, nhưng đối thủ lại là người trong nhà, tôi không muốn chuyện om sòm lên, vì vậy chỗ các cô hãy nhanh chóng nghĩ ra cách gì đó.”
Rất ngắn gọn, nhưng ý đồ rất rõ ràng. Lương Duyệt chau mày ngồi xuống: “Nếu như vậy, chúng tôi sẽ phải tạo ra sự cố gì đó để các thành viên hội đồng quản trị đồng ý cho Tổng giám đốc Trịnh tiếp nhận quyền quản lý.”
“Ví dụ?” Trịnh Hy Tắc với lấy chiếc gạt tàn rồi gạt tàn thuốc bào đó, bàn tay có những ngón dài của anh lướt qua mặt cô.
“Ví dụ… ví dụ… tôi vẫn chưa nghĩ ra.” Lương Duyệt thẳng thắn thừa nhận. Mái tóc của cô đã được buộc lên gọn gàng từ buổi sáng, nhưng vì lúc nãy cô vùi đầu vào khóc nên bây giờ lại bung ra. Ánh mắt thành thật của cô không hề giống với những người đã làm việc lâu năm trong ngành tư pháp.
Nếu là các cố vấn của hai văn phòng luật sư của Trung Thiên, thì dù chưa chuẩn bị được biện pháp nào, họ chắc chắn cũng sẽ vỗ ngực cam đoan rằng sẽ nghĩ ra cách tốt nhất để giải quyết trong thời gian ngắn nhất. Chỉ có cô mới thành thật nói rằng chưa nghĩ ra cách gì. Nhưng, cũng chính vì như vậy anh mới tin ở cô.
“Tổng giám đốc Trịnh! Tổng giám đốc Trịnh!” Thấy vẻ lơ đãng của anh, Lương Duyệt gọi liền hai câu. Nghe tiếng gọi, Trịnh Hy Tắc bèn dùng nụ cười mỉm để che giấu ánh mắt của rồi của mình và nói: “Hôm nay cô tới tìm tôi có việc gì vậy?”
Lương Duyệt không phải là người có thể giữ kín mọi chuyện, những thay đổi trên nét mặt cô hết sức rõ ràng. Vì vậy, Trịnh Hy Tắc vừa dứt lời, cô liền trả lời rất thẳng thắn: “Tôi muốn nhờ Tổng giám đốc Trịnh giúp cho một việc.”
“Chuyện chưa giải quyết xong mà cô đã đòi ứng tiền hay sao?” Trịnh Hy Tắc nhíu mày, mắt nhìn người phục vụ đang bê khay đồ uống ra.
Lương Duyệt là người nhạy cảm, cô ngừng lời và đứng dậy, cúi người bê cốc cà phê đặt trước mặt Trịnh Hy Tắc. Anh nhìn nghiêng, thấy động tác của cô rất thành thục, thậm chí còn đúng kiểu và lịch sự hơn cả nhân viên phục vụ.
“Trước đây cô làm gì?” Nhìn thấy vẻ mặt tỏ vẻ không hiểu của cô, ** bổ sung: “Trước khi vào làm ở Nghiêm Quy ấy”.
Lương Duyệt đáp rất thành thật: “Từng làm nhân viên tiếp thị, hồi ở quê thì từng làm quản lý khách sạn”.
“Trông cô hoàn toàn không có vẻ như vây, ngoại trừ động tác chuẩn hơn người phục vụ kia. Cá tính của cô không giống với những người phục vụ chuyên nghiệp.” Anh chỉ vào cốc cà phê, nói với vẻ đang suy nghĩ điều gì đó.
Thì ra cô ấy đã từng làm nhiều nghề như vậy, thế mà vẫn thi đỗ và làm việc ở văn phòng luật sư. Không biết đây là sự nhạo báng cho sự xuống dốc của ngành tư pháp hay là do sự tài giỏi của cô?
Cô nói với vẻ chân thành: “Thực ra tôi cũng có thể được xem làm có tài diễn kịch trước mặt những người lạ, còn với những người thân quen thì tôi lại rất dễ bộc lộ sự khờ khạo của mình”.
Anh khẽ cười thay cho một lời tán đồng, đúng vậy, lần đầu tiên anh nhìn thấy cô, anh không hề nghĩ rằng một luật sư lại có thể ngốc nghếch đế