Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341970

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1970 lượt.

ng thấy ai, cô mới dám thốt ra câu này.
Trịnh Hy Tắc mỉm cười. “Tôi cũng biết, nhưng những cuộc hôn nhân có thể đi đến cùng đều không có tình yêu. Vì tình yêu rốt cục cũng sẽ tan biến thôi mà.”
Lương Duyệt lại nói: “Tôi chỉ có thể làm tốt vai trò cố vấn của Trung Thiên, còn lại những thứ khác thì e rằng rất khó”.
“Được”
“Tôi không muốn làm những việc trái với đạo đức và trái với luân thường đạo lý.”
“Được”
“Ngoài ra, Tổng Giám đốc Trịnh phải nâng đỡ cho Ngiêm Quy.”
“Được”
“Còn nữa, bố mẹ tôi...”
“Được”
“Còn nữa...” Cô ngừng nói trong giây lát, hai mắt nhắm lại. Nếu Chung Lỗi biết rằng cô đang cầu khẩn người đàn ông khác để đổi lại sự an toàn cho anh, chắc chắn anh sẽ rất thất vọng. Cô gái Lọ Lem thánh thiện trong mắt anh đang thỏa thuận một cuộc trao đổi với một người đàn ông khác và một điều kiện trong đó chính là giấc mộng được đi đôi giầy thủy tinh kia
Lần này thì Trịnh Hy Tắc không trả lời, Lương Duyệt nhìn lớp bọt trong cốc cà phê và càng cảm thấy lòng buồn hơn. Nói cho cùng thì nếu làm như vậy, quyền lợi của hai bên là ngang nhau, nhưng những điều kiện mà cô đưa ra có phần hơi buồn cười và chặt chẽ, có ai lại đi đòi chồng tương lai bảo vệ cho người yêu cũ của mình bao giờ? Đúng là một điều kiện vô liêm sỉ chưa từng thấy.
Huống chi, cô và anh chỉ là đối tác của nhau, chứ đâu phải là vợ chồng thật.
Lương Duyệt bỗng cảm thấy trong lòng vô cùng lạnh lẽo, cô đưa tay kéo vạt áo rồi đứng phắt dậy.
Thấy Trịnh Hy Tắc ngẩng đầu lên nhìn, cô vội nói: “Xin lỗi Tổng Giám đốc Trịnh, tôi đã mang phiền phức đến cho anh. Những việc kia tôi tự giải quyết vậy!”
Anh nói: “Cô ngồi xuống đi!”
Lương Duyệt không muốn nghe theo mệnh lệnh ấy. Cô nói: “Đã làm mất thời gin của anh, thành thực xin lỗi, tôi sẽ mời anh ăn cơm”.
Trịnh Hy Tắc giận dữ nhìn cô giơ tay vẫy người phục vụ mang thực đơn đến. Anh nhắc lại với giọng nhấn mạnh hơn hẳn: “Ngồi xuống đi!”
Cô ngẩn người, chiếc túi xách trên tay nặng nề rơi xuống ghế, nhưng cô vẫn không ngồi xuống.
Một hồi lâu sau, cô mới nói bằng một giọng khản đặc: “Có lẽ Tổng Giám đốc Trịnh sẽ coi thường những yêu càu vừa rồi của tôi và nghĩ rằng tôi là một kẻ rất tham lam. Nhưng dù có bán mình thì cũng phải bán với giá hời nhất, đúng không? Huống chi tôi đã làm việc trong lĩnh vực đầu tư không ít năm, vì vậy chẳng có lý do gì để tôi phải thực hiện một cuộc mua bán lỗ vốn. Những thứ mà tôi mang ra trao đổi là những thứ quý giá nhất đối với tôi, chỉ có điều sức mạnh của tôi quá nhỏ bé, nên việc bảo vệ chúng thực sự quá đỗi nhọc nhằn, tôi chỉ muốn mượn một cây cổ thụ để núp đằng sau mà thôi. Suy cho cùng thì anh chắc cũng chẳng đến nỗi lỗ vốn đâu.”
Trịnh Hy Tắc ngồi đối diện với cô rất lâu và chăm chú lắng nghe tất cả những lời cô nói, sau đó mới đứng dậy, chìa tay qua bàn. Lòng bàn tay phải của anh rộng và to, những đường vân trên đó rất phức tạp, móng tay cũng được cắt tỉa rất công phu, chiếc áo sơ mi lại càng khiến cho động tác của anh trở nên lịch lãm. Cô cảm thấy lòng minh xao động khi nghe anh nói: “Tôi chấp nhận, thưa bà Trịnh”.
Bàn tay cô run run. Cô có vẻ do dự nên vừa chìa tay ra thì định rút về, nhưng bàn tay anh đã kịp thời giữ lài và nắm chặt nó.
“Hy vọng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ và tốt đẹp, nếu không thấy vừa lòng thì hủy bỏ giao ước vẫn còn kịp”, anh nói.
Lương Duyệt gật đầu như một cái máy, thực ra cô biết rất rõ, đến lúc ấy, dù muốn hủy bỏ giao ước cũng không kịp nữa.
Nhưng, còn có cách nào khác?
Vì, ngày nay, không còn có những cô gái Lọ Lem nữa.






Tình Yêu Và Sự Biến Mất Bất Ngờ
Tâm trạng của Lương Duyệt thời gian gần đây không tốt, làm việc gì cô cũng không tập trung và rất hay quên. Hàn Ly chỉ lặng lẽ quan sát mà không nói gì, mãi tới mấy ngày gần đây, lấy lý do là giải quyết kỳ nghỉ phép năm, anh đã cho cô về nhà nghỉ mười ngày.
Mười ngày, kể từ năm 2000 trở lại đây, chưa bao giờ cô được nhàn rỗi như vậy, hàng ngày, cô thường ngồi giải đáp về những điều vướng mắc cho một só nhóm các bà các chị ở cùng khu nhà, từ những vấn đề to tát của xã hội đến những chuyện vặt vãnh trong quan hệ mẹ chồng nàng dâu. Nếu không thì cô cũng ngồi ngây người một mình trong phòng làm việc, mà mỗi lần như vậy, cô thường bất động cả mấy tiếng đồng hồ.
Cô rất ít khi quan sát ban công của căn nhà đối diện, thậm chí ngay cả khi đi ngang qua bên dưới, cô cũng không ngẩng đầu lên. Phòng ngủ chính đối diện với chiếc ban công ấy tự nhiên bị bỏ trống, cô chuyển sang ngủ ở phòng khách.
Chỉ đến nửa đem, cô mới rón rén đi tới khoảng không rộng rãi đó, đứng dựa vào phía sau tấm rèm của dày nặng và nhì sang cửa sổ của nhà đối diện. Ngọn đèn màu da cam âm u lúc nào cũng được bật sáng, nhưng không hề thấy Chung Lỗi đâu. Cô bieetsm với những người làm trong lĩnh vực ngan hàng như anh thì việc vắng nhà ba tháng, năm tháng là bình thường, ngưng ngọn đèn ở ngôi nhà ấy luôn lặng lẽ chiếu sáng và chưa bao giờ bị tắt đi.
Thím Đường và thím Trần đều ở c


Snack's 1967