Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341969
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1969 lượt.
xe quay trở lại phía đong, trong những chiếc xe chạy vụt qua như nước chảy kia là những khuôn mặt ngây thơ và vui vẻ cùng những nụ cười phấn chấn. Cô nhìn tất cả những người vẫn còn đang ôm đầy hoài bão ấy với sự ngưỡng mộ, thầm chúc cho họ đạt được điều ước của mình.
Trên đường quay về Long Đình ở Trường An, bầu trời vẫn rất âm u, trống ngực cô cũng đập dồn dập.
Lòng cô rối bời tới mức khó chịu, thậm chí chỉ một động tác xuống xe rất nhẹ nhàng cũng làm cô phải thở dốc.
Cuối cùng thì cũng tới nơi.
Khi lục tìm chùm chìa khóa, tay cô cứ lập cập mãi, sau đó một hồi lâu cũng không sao tra chìa vào ổ được. Thím Đường nghe thấy tiếng lạch cạch phải chạy ra mở khóa từ bên trong, lúc ấy, cô mới thở phào, bước chân vào ngôi nhà của mình.
Cô rón rén đi lên gác, tay ôm chiếc túi về phía ngực trái, không quên quay đầu lại dặn thím Đường: “Đừng đánh thức tôi, tôi muốn ngủ một lúc”.
Thím Đường mở miệng định nói câu gì đó nhưng rồi lại thôi, lặng lẽ quay trở về phòng của mình.
Lương Duyệt cố giữ cho đầu óc mình tỉnh táo, nên dù đôi chân vẫn loạng choạng như đang đi trên một đám mây bồng bềnh, khi đi tới cửa phòng, cô vẫn kịp đưa tay cầm nắm đấm cửa và xoay. Cô tự nhủ, chỉ cần về tới chiếc giường thì tất cả mọi thứ sẽ qua, sẽ không còn phiền não nữa. Dòng nước mắt bỗng trào ra đúng khoảnh khắc cánh cửa bật mở.
Tình Yêu Của Cuộc Sống Thường Nhật
Trịnh Hy Tắc dựa nửa người vào gối, hai mắt nhắm nghiền. Con người lúc nào cũng quần áo chỉnh tề ấy giờ đây mang trên mình bộ comple nhàu nhĩ, chiếc cà vạt xộc xệch toát ra vẻ chán chường cùng cực.
Mùi rượu nồng tràn ngập khắp không gian, khiến cho không khí trong phòng đóng kín càng trở nên ngột ngạt.
Đôi chân mềm nhũn của Lương Duyệt bỗng dừng lại, cô cúi người khẽ tháo đôi giày ra khỏi chân, tiện tay để chiếc túi ở cửa, rón rén đi tời bên giường, đứng lặng, chăm chú nhìn anh, một hồi lâu. Tới khi đôi mi anh khẽ động đậy rồi bất chợt mở bừng ra, cô mới khẽ hỏi bằng giọng rất bình thản: “Anh có muốn ăn gì không?”.
Đây là câu anh đã hỏi cô khi cô tỉnh dậy sau một giấc ngủ mệt mỏi vì khóc. Đó cũng là lời an ủi duy nhất mà cô nhận được lúc ấy.
Sau khi mặc chiếc váy lên người, trông cô khác hẳn ngày thường. Chiếc váy dài màu xanh ôm sát vào cô, nên mỗi động tác của cô đều khiến cho anh nhìn rất rõ tất cả những đường cong của cơ thể cô qua làn vải. Anh hơi ngây người ra, rồi không nén được, khẽ ho lên một tiếng rồi hỏi: “Em nấu à?”
Lương Duyệt bám tay vào chiếc tủ quần áo, giọng thoảng nhệ như nói với chính mình”
Tất nhiên là em nấu, không phải em chưa từng làm những điều đó”.
Cô rất bình tĩnh, thậm chí bình tĩnh tới mức như không hề có chuyện gì xảy ra, quay người lại mỉm cười và lấy kẹp tóc để dưới chiếc gối anh nằm. Chiếc kẹp tóc đó và chiếc váy mềm mại đẹp đẽ cô đang mặc trên người có vẻ không ăn nhập gì với nhau, nhưng lại làm cho cổ và phần lưng cô lộ ra một cách hết sức tinh tế, mùi hương thoang thoảng trên cơ thể cô lại càng khiến anh thấy căng thăng, thậm chí còn căng thẳng hơn đêm tân hôn.
Sau đó, cô chậm rãi bước xuống cầu thang. Mặc dù đã bốn năm không vào bếp, nhưng kỹ thuật nầu món mì thì cô vẫn chưa hề quên. Thím Đường rất ghét mì ăn liền, vì thím cho rằng nó không có nhiều dinh dưỡng, nhưng vẫn chuẩn bị sẵn một máy cán mì cỡ nhỏ. Lương Duyệt tìm bột mì và chiếc bát để đựng, cho nước vào và bắt đầu trộn. Đúng lúc cô đang ra sức nguấy mì thì Trịnh Hy Tắc đi vào.
Anh cởi chiếc áo vét ra, xăn tay áo lên, rồi đứng dựa vào cửa, nhìn theo bóng dáng người đang tất bật trong bếp một cách chuyên tâm và chăm chú.
Thực ra, hôm qua, khi lái xe qua Long Đình, anh đã dừng lại ở phía ngoài rất lâu. Anh nghĩ, nếu có thể nhìn thấy cô một chút rồi lái xe đi thì coi như bốn năm đóng giả vợ chồng cũng không uổng phí.
Nhưng chờ mãi mà không thấy bóng dáng ai trong căn nhà số 33 ấy, cảm thấy có chút khác thường, anh đành bất chấp tất cả tới bên cửa gõ, rồi sau đó mới biết được rằng, đã hai ngày nay cô không về nhà.
Thế rồi anh không sao điều khiển được đôi chân của mình nữa, cứ lần tới bên chiếc giường của cô, mự dù chiếc gối vẫn là loại mềm oặt mà anh rất ghet, nhưng mùi hương tỏa ra từ đó thì thật dễ chịu. Đôi mắt anh cứ dính chặt lai, anh tự nhủ, chỉ ngủ một giấc thôi, tỉnh dậy là mình sẽ đi ngay, nhất định khong để mất mặt. Nhưng khi tỉnh dậy thì anh đã không thể đi được nữa.
Lương Duyệt quay đầu lại, thấy anh đang đứng ngây người ra ở cửa, vội giải thích: “Bố em thích ăn mì sợi, hồi còn nhỏ em thường làm món này, vì thế em cũng biết trộn mì và làm mấy việc khác.
Anh vẫn không nói gì mà chỉ bước tới bên canh, giúp cô gạt những sợi tóc đang xòa xuống trán.
“Chờ một chú, một chút là xong ngay thôi”. Động tác của anh vô cùng dịu dàng, cô vội quay mặt đi để tránh, chân tay cũng tự nhiên luống cuống, rồi sau đó cô quay hẳn người lại, ra sức trộn mì.
Một lúc sau, cô đem mì cán thành những lát mỏng, tiếp đo dùng máy cắt thành các sợi nhỏ, những