Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341936
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1936 lượt.
hay sao?”
Trịnh Hy Tắc nhìn cô chăm chú mấy giây rồi đáp: “không có gì”.
Cô bỗng cảm thấy nhẹ nhõm, đỡ lấy chiếc bát, nói: “Nhà chúng ta sẽ gìn giữ sự công bằng, anh nấu cơm còn em thì rửa bát”. Lần này, anh không tranh với cô nữa, nên cô mới có cơ hội trốn vào nhà bếp thở phào một cái.
Rốt cuộc thì mình căng thẳng vì điều gì mới được chứ? Cô không biết nữa. Nghe câu nói vừa rồi của anh, cô tưởng anh lại nhắc tới chuyện trên giường ngủ, vì thế mặt thoắt nóng ran lên. Buổi sáng nay, mấy bà già lắm chuyện đã bảo họ lên sinh con đi, vì thế cô mới nghĩ rằng anh muốn mượn cơ hội này để nói một vài câu lôi kéo cô, kết quả... Biết rõ là mình đã tự tưởng tưởng ra, vì thế cô mới vội tìm cớ để vào nhà bếp, nếu không cô sợ rằng sẽ không nén được ý định vả vào mặt mình.
Lương Duyệt, có phải gần đây mày đã trở nên vô duyên quá rồi không? Bây giờ cuộc sống vừa bình yên, đã rỗi rãi tới mức nghĩ ngợi những chuyện không đâu rồi.
Đến khi cô vượt qua được những trở ngại về tâm lý và trở lại nhà bếp thì đã chẳng còn thấy bóng dáng anh bên bàn ăn nữa. Một cảm giác trống trải dâng lên trong lòng, cô thu dọn bát đũa rồi tiếp tục lau sạch bàn ăn.
Vì không muốn lên gác để xác định việc anh đã rời khỏi nhà hay chưa, co đành nằm xuống ghế ở phòng khách xem ti vi.
Tất nhiên là không thể đi khắp nơi tìm anh ấy rồi. Theo cô, làm như thế là đánh mất lòng tự trọng, càng tiến gần lại càng tỏ rõ mình yếu thế. Cô không muốn mình rơi vào hoàn cảnh ấy, nên chỉ còn biết vừa lặng lẽ nằm xem Cuộc sống hạnh phúc của Trương Đại Dân lắm mồm vừa dỏng tai lên nghe ngóng mọi động tĩnh trên gác.
Chẳng lẽ cô đã nói điều gì đó sai? Hay là cô đã làm gì sai? Lặng lẽ bỏ đi không nói một câu nào như thế nghĩa là sao chứ? Xì, chẳng có phong độ chút nào cả.
Trên màn hình, khuôn mặt béo mập của Trong Đại Dân và cái miệng rộng ngoác vẫn cứ hiện lên, nhưng cô chẳng có lòng dạ nào để mà xem nữa.
Suy nghĩ linh tinh một hồi, cô quyết định nằm xoay người và ngủ một giấc, tỉnh dậy sẽ hỏi anh ấy sau.
Khi cô mở mắt thì đã bốn giờ chiều.Ti vi không biết tắt từ lúc nào, trên người cô giờ đây đã được đắp thêm một chiếc áo. Lương Duyệt im lặng suy nghĩ một lát rồi bật dậy khỏi ghể, chạy lên trên gác.
Cô đẩy mạn cánh cửa, quả nhiên anh đã đi từ lúc nào.
Lại giở trò ấy ra rồi. Trịnh Hy Tắc, anh không biết chán sao?
Tình Yêu Khi Còn Khi Mất
Lương Duyệt chẳng buồn chạy khắp nơi tìm Trịnh Hy Tắc. Cô dứt khoát tắt điện thoại, rồi nhanh chóng lật giở đống chăn gối mới mà đêm qua vừa dùng, thay toàn bộ và đem chúng đi giặt.
Khi ném đống đồ đó vào trong máy giặt, cô dùng tay nhấn thật mạnh. Vốn luôn cho rằng tiết kiệm sức lực được đến đâu thì tiết kiệm đến đó, nên cô chẳng cần biết đến giới hạn tám cân của chiếc máy giặt, mà ném cả một đống tướng quần áo trút vào trong đó, khi thấy không thể chứa được nữa thì dùng tay ấn mạnh đến mức đỏ bừng cả mặt rồi mới phủi tay, quay người lên gác.
Mặc dù chăn ga gối đều đã được thay, nhưng đâu đâu trong căn phòng cũng vẫn vương mùi thuốc lá của anh.
Có lẽ, cô đã không hiểu gì về anh. Cô đã tưởng rằng, mang lại cho anh sự dịu dàng thì sẽ làm anh quên đi những gì phức tạp đang diễn ra ở bên ngoài, tưởng rằng anh sẽ vì cái gia đình bé nhỏ trước mắt mà tạm thời quên đi sự đấu tranh, giành giật đối với sự nghiệp. Nhưng kết quả là, anh vẫn lựa chọn việc rời xa cô để đi tìn lại những thứ mà anh không can tâm để mất, và tiện thể từ bỏ luôn cả cô, hay ít nhất cũng là xếp cô vào hàng thứ yếu.
“Không có gì đâu, mình chỉ muốn hỏi một chút về tình hình của Trung Thiên thôi”. Lương Duyệt nói rồi im lặng ngay. Nếu ngày hôm qua Trịnh Minh Tắc đã lên thay chức Chủ tịch Hội đồng Quản trị, thế thì hôm nay Trịnh Hy Tắc biến mất là để làm gì? Cô càng nghĩ càng thấy lo lắng, không lẽ...
Không thể như thế được, nếu Trịnh Hy Tắc thực sự ngốc nghếch như vậy, thì cô sẽ coi thường anh ấy hết sức.
“Trịnh Hy Tắc làm sao rồi?” Giọng của Phương Nhược Nhã cũng bắt đầu lộ vẻ lo lắng.
“Cậu nói xem, khuôn mặt mình tròn trịa như vậy, nhìn kỹ đến mấy cũng là tướng ích phu vượng tử, ấy thế mà sao hễ gắn với ai là người ấy lại gặp đen đủi thế nhỉ?” Lương Duyệt đau khổ tự cười nhạo mình.
“Nói bậy, cậu đúng là người có tướng phù trợ cho chồng mà, sự nghiệp của Chung Lỗi mỗi ngày mỗi phát triển, Trịnh Hy Tắc giữ được sản nghiệp của cha ông, chẳng phải tất nhiên cũng nhơf công của cậu đó sao? Đừng có đem tất cả nhưng sai làm của người khác quy kết cho bản thân nữa, dù cậu có ba đầu sáu tay thì liệu chống đỡ được bao lâu?” Giọng của Phương Nhược Nhã vẫn liến thoắng, sống cùng nhau nhiều năm nên cô rất rõ tính tình của Lương Duyệt, vì thế quyết định lấy độc trị độc, càng mắng nhiếc thậm tệ càng thấy có tác dụng.
“Thôi, cậu không cần phải lo việc của mình nữa, chắc là Hàn Ly đang cuống lên rồi đấy, câu quay sang vuốt ve, an ủi anh ấy đi!”, Lương Duyệt cười đáp.
“Không cần phải lo cho anh ta, với mình thì anh ta có xếp hàng thứ mười mấy cũn