Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341938

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1938 lượt.

ễ chịu. Biết rõ ý anh không phải như vậy, nhưng cô thấy vui vì anh ngày càng hành xẻ giống những người bình thường.
Lương Duyệt luôn chú ý đến công bằng trong tất cả mọi công việc, tức là người này nấu cơm thì người kia rửa bát, hoặc người này rửa bát thì người kia lau nhà. Nhưng điều khiến cô bất ngờ là, dù nấu cơm hay lau nhà thì Trịnh Hy Tắc cũng làm rất thuần thục, thế là ý định trừng phạt anh của cô một lần nữa bị phá sản.
“Anh biết nấu cơm à?” Lương Duyệt cẩn thận buộc chiếc tạp dề ngang người cho anh. Những bông hoa nhỏ của chiếc tạp dề trên nền của chiếc áo sơ mi của anh tạo nên một sự tương phản rất ngộ, cô muốn cười mà không dám.
“Có chứ, trước khi mẹ anh qua đời, đều là anh nấu cơm.” Trịnh Hy Tắc ngừng trong giây lát rồi đáp.
Mẹ anh là người phụ nữ bí ẩn mà nhà họ Trịnh rất kiêng nhắc đến. Thật ra, đó không thể được coi là một câu chuyện tình đẹp và buồn, mà trong đó phần nhiều chứa đựng danh lợi và sự tàn nhẫn. Hồi ông Trịnh còn trẻ, ông đã phải cưới con gái một người bạn đồng liêu của bố theo sự sắp xếp của hai bên gia đình, sau ngày giải phóng, họ ở lại Bắc Kinh. Nhưng đáng tiếc, trong nhiều năm sau đó, họ vẫn không có con cái, mãi cho tới khi hơn năm mươi tuôỉ, ông quen mẹ của Trịnh Hy Tắc và cùng nhau sinh được một người con trai, sau đó thì ông Trịnh qua trở về nhà, còn hai mẹ con Trịnh Hy Tắc vẫn ở lại chỗ cũ, mãi tới khi mẹ anh qua đời, bố anh mới đón con trai về nhà họ Trịnh. Nói đúng ra, trong gia đình ấy không có tình yêu, họ làm vậy cũng chỉ vì không muốn cho gia sản khổng lồ của nhà mình rơi vào tay người khác. Còn mẹ anh, theo lời của những người trong nhà họ Trịnh, cũng chỉ là người phụ nữ ham tiền và danh vọng mà thôi. Bà đã tưởng rằng sau khi Trịnh Hy Tắc lớn lên thì bà có thể yên tâm mà hưởng cảnh giàu sang trong nhà họ Trịnh, nhưng không ngờ lại chẳng thể đợi đến cái ngày ấy.
Đó là một canh bạc thất bại, người khác nói như vậy.
Duy chỉ có một mình Lương Duyệt là cảm thấy buồn thương. Thực ra, chăng ai có thể nói rõ ràng, trong đó có lẽ cũng chứa đựng tình yêu, bởi vì một người phụ nữ theo một người đàn ông lớn hơn mình ba chục tuổi ở thập niên bảy mười quả là một chuyện khó xảy ra, nếu không có tình yêu thìn bà ấy sao có thể dũng cảm và kiên định như vậy được.
Chính vì biết được điều kiêng kỵ này, cô lại càng không dám tùy tiện thể hiện thái độ của mình, bèn đưa mắt lén nhìn anh lúc đó đang cầm chiệc muôi đảo thức ăn trong chiếc nồi. Vì nhìn từ dưới lên, nên cô không nhìn thấy mặt anh, nhưng hình như nó có vẻ gượng gạo. Cô nghĩ, vẻ mặt của mình chắc hẳn còn gượng gạo hơn anh ấy rất nhiều.
Cô bèn nói tiếp: “Thế thì, anh cũng biết mua thức ăn, đúng không?”
“Ừ, nhưng trước đây thì đều là người làm mua, anh không mua.” Dường như anh không có ý định né tránh, giọng nói cũng rất tự nhiên.
Lương Duyệt cúi đầu bày sữa chua, rồi bày các món ăn khác ra, sau đó mới nửa đùa nửa thật, nói: “Thế thì từ nay về sau anh tự đi mua thức ăn nhé, như thế em chỉ còn việc hưởng thụ mà thôi. Bây giờ đang thịnh hành kiể đàn ông ở nhà, đàn bà ra ngoài mà. Sau này trong gia đình chúng ta, anh sẽ là người dệt vải, còn em sẽ là người làm ruộng”.
Trịnh Hy Tắc lườm cô một cái, cái nhìn lạnh lùng này khiến cho Lương Duyệt đang cố tỏ ra hài hước tắt ngay nụ cười.
Cô đứng dậy, đập đập vào hai đầu gối mỏi cứng, rồi gượng đứng dậy đi ra khỏi bếp. Nhưng cô vừa mới đi được mấy bước thì bỗng nghe thấy tiếng cười trầm khàn từ trong nhà bếp vọng ra, sau đó thì nghe thấy tiếng anh cao giọng hỏi: “Vậy thì bà chủ của chúng ta hôm nay muốn ăn gì đây?”
Lương Duyệt nghe thấy thế, suýt nữa thì bị ngã, cô vội đưa hai tay nắm lấy mép chiếc bàn ăn, cúi đầu xuống mừng thầm.
Người đàn ông này hoàn toàn có khả năng cải tạo được. Cuối cùng, nhân vật nam chính lạnh lùng đã phải thất bại trước nhân vật nữ ngốc nghếc, đúng là một câu chuyện gây chấn động.
Bữa ăn rất vui vẻ, tuy vẫn ngồi đối diện nhau, nhưng khoảng cách giữa hai người đã gần gũi hơn nhiều.
Sau khi ăn no nê, Lương Duyệt tấm tắc khen tài nghệ nấu nướng của Trịnh Hy Tắc quả là rất tuyệt, vì thế có thể thấy, bát mì hôm ấy của cô đúng là “múa rìu qua mắt thợ”, thật là xấu hổ quá đi thôi.
Tư thế của Trịnh Hy Tắc khi ngồi ăn rất tao nhã, chắc từ nhỏ anh đã được giáo dục rất kỹ các nghi thức trong bữa ăn. Còn Lương Duyệt, bên ngoài thì cố làm ra vẻ lịch sự, nhưng khi về đến nhà thì hoàn toàn là người phụ nữ xuề xòa, chỉ có điều, trước đó cô có rất ít cơ hội ngồi ăn cùng với Trịnh Hy Tắc, bây giờ co muốn giấu cũng không kịp nữa.
Cô mỉm cười và tặc lưỡi nói: “Hay là để em trả tiền lương cho anh nhỉ. Tài nghệ của anh tốt như vậy, mỗi tháng em sẽ trả ba nghìn”.
Anh đang bê bát canh lên, nghe vậy bèn dừng tay lai, cuối cùng đổ nốt chỗ còn lại vào bát, nói với vẻ rất nghiêm túc: “Ba nghìn chỉ là tiền lương của đầu bếp thôi”.
Anh luôn như vậy, ăn hết tất cả mọi thứ, điểm này thì không hề phù hợp chút nào với vẻ ngoài quý tộc của anh. Đang mải suy nghĩ đến điều này, cô hỏi lại anh: “Thế không lẽ còn có cả khoản tiền khác nữa