Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341940
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.
chồng mới cưới đã biến thành màn kịch độc diễn, Trịnh Hy Tắc cũng im lặng từ đầu đến cuối, anh chỉ chú ý vào những nụ hôn, không nói lấy một lời.
Hơi thở của anh mỗi ngày một gấp gáp, bàn tay anh cũng mỗi lúc một mạnh hơn, Lương Duyệt cắn chặt môi, cố giữ vẻ bình thản.
Nếu cô đã không thể giữ vững tình cảm, thì ít nhất cũng phải giữ cho mình không bật thành tiếng, nếu bây giờ bật ra bất cứ tiếng kêu nào, cô sẽ thấy day dứt và căm giận bản thân mình đến chết.
Trịnh Hy Tắc dường như đã đoán biết được suy nghĩ của cô, anh khẽ nói: “Anh không để ý đến điều đó, nhưng anh sẽ để ý đến việc em đang cố kìm nén bản thân mình”.
Cô không muốn trả lời, răng vẫn cắn chặt lấy vành môi.
Anh đưa tay sờ lên đôi mắt nhắm nghiền của cô, nói: “Không có ai trách em đâu”.
Cuối cùng Lương Duyệt mở mắt, người đàn ông có thể đọc được cả suy nghĩ của người khác này thật đáng sợ, cứ như thể anh ta có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng người khác, rồi bất ngờ tấn công vào lúc đối phương chưa kịp trở tay. Dưới ánh mắt sục sạo của anh, cô không có cơ hội để chống cự lại, mà dù có thì kết cục vẫn như vậy mà thôi.
Cô khẽ thở dài, thôi cắn môi, đưa đôi chân quàng lên lưng anh và nói: “Em chỉ có thể làm được như thế này thôi, còn những việc khác, tùy anh”.
Tất cả mọi việc đều diễn ra trong sự im lặng, nhưng tình hình đã có chút cải thiện, ít nhất thì giữa hai người cũng đã có được chút thỏa thuận ngầm tinh tế. Cô nhấc lưng lên, thì anh sẽ cúi xuống hôn cô, cô cắn khẽ vào vai anh, thì anh sẽ càng đẩy nhanh tốc độ hơn.
Có lẽ sau khi thả lòng người thì người ta sẽ cảm thấy một điều gì khác, ví dụ như bây giờ, cô cảm thấy Trịnh Hy Tắc dịu dàng hơn những gì cô đã tưởng tượng.
Anh không hề hỏi cô và những chuyện trước kia, cũng không hề có một chút nghi hoặc nào. Thậm chí đến lúc kết thúc, anh vẫn ôm cô vào lòng mà không nói một lời nào.
Đêm tân hôn câm lặng nhưng lại khiến cô an lòng một cách kỳ lạ, nếu anh hỏi cô bất cứ câu gì, chắc chắn cô sẽ không sao chịu đựng được. Nhưng, như thế này rất tốt, lặng lẽ ôm nhau, lặng lẽ để anh đi vào trong cô, không có ánh đèn, tất cả mọi thứ đều không thể nhìn thấy.
Cảm giác mệt mỏi khiến Lương Duyệt ngủ rất dễ dàng. Trịnh Hy Tắc áp chặt ngực mình vào lưng cô và đưa ngón tay vẽ lên đó.
Nhưng đôi lông mày của anh thì vẫn chưa lúc nào thôi nhiú lại.
Tình Yêu Ở Lại Cùng Năm Tháng
Dân dĩ thực vi tiên (Dân lấy ăn làm trời). Nếu muốn làm một cặp vợ chồng bình thường, thì không thể tránh những việc vặt trong gia đình. Sau khi trở thành người nhà họ Trịnh thì cơ hội được nấu nướng của cô rất ít, và chuyện đi mua thức ăn còn càng ít hơn. Đoán chắc Trịnh chủ tịch chưa bao giờ nhúng tay vào việc cơm nước, Lương Duyệt quyết định dành cho anh bài học đầu tiên là đi chợ mua thức ăn.
Còn vì sao lại chọn đi chợ mua thức ăn, thì nguyên nhân là Lương Duyệt muốn trừng phạt anh vì tội bỏ đi ba ngày mà không nói năng gì.
Cô biết trong khu vực đường vành đai bốn không có chợ, những cư dân sinh sống ở khu vực này tử người già đến người trẻ đều quen với sự nhanh chóng và tiện lợi của Wal-Mart, Merry Mart. Vì thế, cô bảo anh lái xe ra đường vành đai năm, qua một loạt các chợ bán buôn, sau đó mới hoàn thành được công cuộc cải tạo tầng lớp thượng lưu.
Cô cười tủm tỉm chỉ vào cổng chợ, nói: “Đi, chúng tay tới đó mua”.
Thấy chưa, rõ ràng là con nhà giàu, không biết thế nào là chi tiêu dè xẻn.
Nhìn vẻ mặt khó coi của Lương Duyệt, Trịnh Hy Tắc bỗng cảm thấy có chút buồn bực. Chưa bao giờ anh phải suy nghĩ về tâm tư của cô, nhưng nếu cô không vui thì dù cô có làm chuyện gì, có làm người ta kinh ngạc đến đâu, cuối cùng người chịu khổ lại vẫn là anh. Vì thế anh bèn húng hắng ho mấy tiếng rồi nói: “Chiếc túi này rất đẹp, nhưng anh thấy nó quen quen”
“Em cắt bớt ống tay áo, khâu một đầu lại là được, em tự khâu lấy đấy. Hơn nữa, có rất nhiều quần áo không mặc đến, mấy cái túi đựng thức ăn cũng nhanh chóng bị bẩn, nhân lúc rỗi rãi trong mấy ngày vừa rồi, em và thím Đường cùng nhau làm mấy cái liền.” Lương Duyệt có vẻ rất hào hứng với chủ đề này nê cứ vừa nói vừa đi vào trong chợ, Trịnh Hy Tắc chỉ còn biết cố nén cười, đi theo sau.
Đó là chiếc áo anh mua cho cô, thảo nào mà trông nó rất quen.
Có lẽ, người phụ nữ đi xe Audi mà cầm chiếc túi bảo vệ môi trường tự làm lấy,mua dưa chuột với giá năm hào một cân thì chỉ có cô là một. Anh né người, tránh dòng người đi ngược lại, ra sức giấu diếm chiếc túi trông nực cười ấy và im lặng đứng sau lưng cô.
“Loại cà chua này tám hào, loại này sáu hào, mua loại nào đây?”, cô quay đầu lại hỏi.
Trịnh Hy Tắc khẽ nghiến răng, rồi sau đó lại mỉm cười “Cứ mua cả đi, bình quân là bảy hào một cân”.
“Đúng là đầu óc có vấn đề!” cô trừng mắt, rồi sau đố quay sang chọn loại cà chua gía sáu hào. Trịnh Hy Tắc bất lực, đành phải cố chen vào, rồi giang tay ra che cho Lương Duyệt lúc đó đang cố len vào để chọn hàng và ngắm nhìn vẻ mặt chăm chú của cô.
Những quả cà chua