Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341940
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.
ên: “Tôi không phải là đàn ông à? Tôi phải như thế nào mới giống đàn ông đây? Có phải giống chú tôi, trơ mắt nhìn người phụ nữ mình yêu lao vào vòng tay của người đàn ông khác, còn mình thì liều chết cống hiến sức lực cho người đàn ông đó, phải không?!”
“Anh có ý gì?” Mộc Mộc cảm thấy một đôi tay vô hình bóp chặt trái tim cô, lập tức máu bên trong tuôn ra ngoài ào ạt.
“Cô nghe rõ đây, người vợ thứ ba của Phó Miểu, cũng chính người vợ hiện tại, tên là Mạc Quyên.” Biểu cảm của Trầm Thịnh Niên tựa như một con rắn độc: “Đúng vậy, Mạc Quyên, tên này nghe rất quen phải không? Cô ta không chỉ là vợ Phó Miểu, mà còn là mối tình đầu của chú tôi, là bạn gái cũ, cộng thêm là người phụ nữ khắc cốt ghi tâm đời này chú tôi không thể nào quên. Cô biết vì sao chú tôi phải giúp Phó Miểu không? Là vởi vì Mạc Quyên cầu xin chú ấy, vì Mạc Quyên chú ấy mới đứng về phía Phó Miểu, vì ông ta làm trâu làm ngựa, bởi vì từ trước tới nay, trong trái tim của chú ấy chỉ có một mình Mạc Quyên, vì cô ta chú tôi có thể sẵn sàng làm tất cả!”
Mộc Mộc tựa như du khách đi lạc vào rừng, bị thợ săn bắn nhầm vào tim, loại đau đớn đó khiến cô hoảng sợ cực kỳ.
Đúng vậy, Mạc Quyên, đó là bạn gái cũ của Trầm Ngang.
Cô nhớ Tần Hồng Nhan đã từng nói.
“Hơn nữa đáng lẽ cô nên quan tâm tại sao Trầm Ngang lại đứng bên Phó Miểu chứ không phải tại sao tôi lại đứng bên Phó Lỗi.”
Cũng nhớ đến câu Phó Dịch Phong từng nói.
“Dựa vào phụ nữ để ngồi lên vị trí Tổng Giám đốc, không phải trai bao thì là gì?”
“Chuyện này chỉ có người nhà chúng tôi biết, lại nói việc xấu trong nhà không truyền ra ngoài, nếu cô muốn biết, tự mình tìm hiểu đi.”
Cô từng hỏi Trầm Ngang, vì sao anh phải giúp Phó Miểu, nhưng anh không trực tiếp trả lời. Bây giờ nghĩ lại, không phải anh không muốn trả lời, mà là đáp án của anh khiến cô không thể chấp nhận.
Mộc Mộc đau xót nghĩ, bạn trai cũ đã tới, bạn gái cũ có thể không đến ư?
Mộc Mộc ra khỏi nhà hàng bằng cách nào, bản thân cô cũng không biết.
Trong đầu cô không ngừng nhớ lại những chuyện trước kia.
Bạn Trầm Ngang từng nói, lúc trước Mạc Quyên nhìn trúng đôi giày mấy trăm đôla, mỗi ngày Trầm Ngang đều bớt ăn một bữa, gắng làm hai công việc để tiết kiệm tiền mua giày cho cô ấy; Anh vì cô ấy giặt quần áo nấu cơm, vì cô ấy mua pizza lúc trời đông giá rét; Vì cô ấy uống rượu đến mức xuất huyết.
Trầm Thịnh Niên nói, Mạc Quyên là mối tình đầu của Trầm Ngang, là bạn gái cũ, cộng thêm là người phụ nữ khắc cốt ghi tâm đời này anh không thể nào quên. Trong trái tim của anh chỉ có một mình Mạc Quyên, vì cô ấy anh có thể sẵn sàng làm tất cả.
Tình cảm của anh sâu đậm đến mức ngay cả Mộc Mộc chưa từng cảm nhận được.
Lần này là không thể không nhận.
“Cô đang ở đâu?” Hồng Nhan hỏi.
Mộc Mộc đương nhiên biết cô ấy hỏi thay cho Trầm Ngang nên từ chối trả lời, thay vào đó hỏi câu khác: “Chuyện Trầm Ngang vì bạn gái cũ mới giúp Phó Miểu, mọi người đều biết cả sao?”
Bên kia thoáng im lặng một lúc, sau đó mới nói: “Người biết cũng không nhiều, tôi cách đây không lâu cũng mới được chuyện này từ Trầm Thịnh Niên.”
Mộc Mộc phỉ nhổ, hóa ra Trầm Thịnh Niên có cái miệng thiệt rộng.
“Tình cảm của hai người, người ngoài không thể phán xét toàn vẹn, Trầm Ngang đối với cô như thế nào, trong lòng anh ta rốt cuộc còn Mạc Quyên hay không, tôi nghĩ chỉ có mình cô mới rõ. Tôi gọi điện tới là muốn nói cho cô hai điều, một là suy nghĩ cẩn thận; Hai là tìm nơi an toàn ngủ tạm đi.”
Mộc Mộc thầm nghĩ, không hổ là người phụ nữ nói ra câu: 9.00 giờ thứ tư tôi đợi anh ở cửa cục dân chính, quả nhiên quyết đoán.
Cô nghe theo lời Tần Hồng Nhan, tìm đến nhà trọ của An Lương ngủ tạm.
Buổi tối, hai người nằm trong một cái chăn nói chuyện, đương nhiên đề tài nói chuyện chính là chuyện của Trầm Ngang và Mộc Mộc.
“Mày nói xem, anh ấy gạt mình, ngoài trong lòng có quỷ ra còn lý do nào khác không?” Mộc Mộc nhớ đến chuyện này có chút nản lòng: “Bọn mình đã ở bên nhau lâu như vậy, nói một câu ‘Đúng rồi, bạn gái cũ của anh chính là bà chủ của anh đấy’ lời này khó nói lắm sao!?”
“Tất cả đàn ông đều sợ hãi khi bạn gái hiện tại hỏi về bạn gái cũ, cho nên chuyện Trầm Ngang giấu mày coi như có thể hiểu được.” An Lương khuyên nhủ.
“Nhưng anh ấy vì bạn gái cũ mới giúp chồng của cô ấy, nó đã vượt qua tình cảm bình thường rồi, nếu không thì đúng như bọn họ nói, chú ấy còn lưu luyến bạn gái cũ.” Mộc Mộc nghĩ đến đây liền chua xót: “Mày nói có phải vì bạn gái cũ của chú ấy lập gia đình, không còn cách nào khác cho nên mới tùy ý tìm tao thay thế không?”
“Cái này thì phải hỏi chính mày, Trầm Ngang đối với mày thế nào, không có ai so với mày rõ hơn.” An Lương nói.
Mộc Mộc nhớ lại khoảng thời gian cô và Trầm Ngang qua lại, quả thật ngọt ngào, thật sự anh đối với cô có thể gọi là cưng chiều hết mức.
Nhưng cưng chiều lớn nhất cũng không thể sánh với việc anh vì bạn gái cũ nhờ vả mà sẵn sàng giúp đỡ chồng của bạn gái cũ tranh đoạt thiên hạ được.
Thế chẳng k