Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341417
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1417 lượt.
út nào khi chưa được mới đã xông vào, anh ta thoải mái ngồi xuống trước mặt Tần Tống, mỉm cười: “Thứ lỗi cho, thời gian của tôi quá gấp, không thể chờ cậu từ từ thu xếp thời gian triệu kiến được, chỉ còn cách này thôi.”
Tần Tống cũng mỉm cười: “Đã mất công đến tận đây rồi thì cứ vào thẳng vấn đề luôn đi! Trần tổng tìm tôi có chuyện gì sao?”
“Tần Tiểu Lục, cậu đã trưởng thành hơn nhiều so với trước rồi đấy!” Trần Dịch Phong cười, nói chuyện chẳng liên quan: “Trước đây khi Lương Thị hợp tác với tôi, cậu tung tăng nhảy nhót đi tiên phong, mới bị tôi quay cho mấy vòng đã mất kiên nhẫn quay đầu bỏ đi luôn, đẩy ngay cho Dung Nhị, có lúc còn hất sang cho Trần Ngộ Bạch nữa. Nếu tôi nhớ không lầm, chúng ta chưa bao giờ vui vẻ hợp tác tới cùng cả.”
Tần Tống ngồi thẳng lưng, ánh mắt không hề né tránh, nhìn thẳng Trần Dịch Phong.
“Đừng quanh co nữa!” Anh dửng dưng: “Trần Dịch Phong, chẳng phải anh vẫn luôn muốn tìm một dịp đấu đá với tôi đó sao? Sợ tôi kiếm trợ thủ anh đấu không lại, nên chuyển sang kế khích tướng à? Chi bằng anh cứ trực tiếp phất cờ chiến đi, thế mới giống bậc đại trượng phu!”
Trần Dịch Phong không tỏ thái độ gì, chỉ cúi đầu châm một điếu thuốc, ánh mắt nhìn Tần Tống khiêu khích: “Vậy cậu có dám không?”
“Tại sao lại không? Lần này tôi tuyệt đối không dựa dẫm vào Lương Thị dù chỉ một chút, chỉ cần anh khai chiến, tôi với anh một chọi một luôn!” Tần Tống thoải mái ngả người dựa vào thành ghế, cười lạnh lùng: “Mặc dù việc thắng thua đã quá rõ ràng rồi, anh có làm như thế nào đi chăng nữa cũng chẳng thể thắng nổi tôi đâu, nhưng tôi vốn là người rộng lượng, tôi sẽ cho anh cơ hội này!” Lời của Tần Tống tuy “ý tại ngôn ngoại” nhưng vẫn ám chỉ một cách rõ ràng. Nghe vậy, ánh mắt Trần Dịch Phong càng thêm phần lạnh lẽo, dường như giữa những vòng khói thuốc mờ ảo có lưỡi dao găm đang lao thẳng về phía Tần Tống.
“Còn nữa…” Tần Tống nhoài người về phía trước, đẩy một chiếc gạt tàn sạch sẽ sang: “Có thể phiền anh tắt thuốc đi được không? Bà xã tôi không cho tôi hút thuốc, nếu buổi tối về nhà mà trên người có mùi thuốc lá thì tôi khó ăn nói lắm!” Anh cười.
Trần Dịch Phong khựng lại, sau đó đưa tay dụi tắt điếu thuốc trong tay, chỉ có điều trên gương mặt không hề xuất hiện thêm nụ cười nào nữa.
Tần Tống còn chưa kịp ăn mừng chiến thắng nhỏ nhoi này thì đã nhận được cuộc điện thoại “khóc không thành tiếng” của mẹ vợ, mới nói có vài câu mặt anh liền biến sắc, đứng dậy chạy bổ ra ngoài.
Lúc anh về đến nhà họ Hàn, Đình Đình vừa từ viện về. Tần Tống bước vào nhà không trông thấy cô đâu, tim anh như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Anh níu bố vợ lại, cuống quýt hỏi: “Cô ấy đâu rồi ạ?”
Bố Đình trầm mặc khác thường, chỉ tay về phía phòng con gái, vẻ mặt đó càng khiến Tần Tống thêm hoang mang…
May mắn thay, “bánh bao nhỏ quê mùa” của anh đang ngồi bó gối ở trên giường, bọc chăn kín mít rồi nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ.
Tần Tống sải bước dài đi về phía Đình Đình. Nghe thấy tiếng động, cô liền quay đầu lại, thấy Tần Tống đến thì hai mắt ngập nước, nhào vào lòng anh. Tần Tống nhanh nhẹn dang rộng vòng tay, hai người ôm nhau thắm thiết.
Tần Tống ôm Hàn Đình Đình thật chặt, khi cảm nhận được cô đang ở trong lòng mình, anh mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó mặt cô bị anh xoay trái xoay phải để kiểm tra: “Em bị thương ở đâu?”
Hàn Đình Đình ấm ức chỉ gò má trái: “Anh xem nè…”
Trên mặt Đình Đình có ba – bốn vết thương, ngắn có mà dài cũng có, đều là vì bị mảnh thủy tinh cứa vào. Cũng may vỏ chai bia khá dày nên mảnh thủy tinh cũng không sắc lẹm như dao, chỉ vì da mặt cô mỏng nên mới chảy nhiều máu như thế, chứ thực ra vết thương cũng không sâu lắm, cầm máu bôi thuốc xong là se lại ngay. Một nửa khuôn mặt cô chỗ thì vàng chỗ thì đỏ, đã vậy cô còn khóc đến sưng cả mắt, thực tình… Tần Tống không nhịn được, bật cười…
Hàn Đình Đình thấy anh cười nhạo mình, bộ dạng càng suy sụp: “Có phải là khó coi lắm không?”
Tần Tống ngần ngừ hồi lâu mới hàm hồ “Ừm” một tiếng: “Còn may… Cũng không đến nỗi dọa người lắm!”
“Anh…” Mắt Đình Đình lại ngập nước, cô khẽ đẩy anh ra rồi rời khỏi lòng anh, buồn bã ngồi lại trên giường.
Tần Tống tiến đến ngồi sát bên “bánh bao nhỏ quê mùa”, nhưng Đình Đình cứ lùi lại phía sau, bị ép tới mức phải ôm chăn ngồi sát vào tường. Cô ngồi thu lu một góc trông thật đáng thương, giống như con thú nhỏ tội nghiệp bị bỏ rơi. Tần Tống đưa tay khẽ vuốt ve, giây phút này trong lòng anh có cảm giác thoải mái chưa từng thấy!
Anh đặt cô ngồi lên đùi mình để trêu chọc…
Hàn Đình Đình cúi đầu quệt nước mắt, nhưng tay cô lại bị Tần Tống giữ chặt: “Cẩn thận kẻo nhiễm trùng vết thương!” Rồi anh lấy khăn giấy cẩn thận lau nước mắt cho cô.
“Anh đùa thôi mà! Không khó coi, không có khó coi chút nào hết!” Tần Tống nhỏ giọng dỗ dành: “Chỉ là vài vết thương bé xíu thôi, mấy hôm nữa là khỏi ngay ấy mà! Vết xước cũng không sâu lắm, không để lại sẹo đâu… Cũng tại da mặt em mỏng, chứ đổi lại là anh thì dù có liếc dao qua cũng chỉ để lại một vệt màu trắng…”
Phụt… Hàn Đình Đình đang khóc