Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341399

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1399 lượt.

y: “Anh đừng nhìn! Em phải dậy đây…”
Tần Tống mỉm cười, vươn tay ra vơ lấy đống quần áo bừa bãi ở dưới đất, đưa áo ngủ của mình cho cô.
Khi Hàn Đình Đình rửa ráy xong xuôi bước ra đã thấy Tần Tống mặc chiếc quần ngủ rộng rãi thoải mái đang đi tới đi lui trong phòng nói chuyện điện thoại, mặt mày hớn hở không tả nổi. Thấy cô bước ra anh liền ngắt máy ngay lập tức, rồi bước tới ôm chặt lấy cô, cười tít mắt: “Bà xã!”
“…Ừm?” Người cuối cùng cũng trở thành “bà xã” đích thực hơi đỏ mặt đáp lời.
“Tối qua có tốt không?”
Có thể nào không hỏi vấn đề… như thế không, Hàn Đình Đình mặt đỏ bừng, nhìn quanh quất đánh trống lảng: “Không biết… Gì mà tốt với không tốt chứ? Anh mau đi đánh răng rửa mặt đi, muộn rồi đấy!”
Tân Tống ôm lấy Đình Đình không chịu buông, nếu cô chưa hiểu thì anh sẽ nói rõ ràng ra cho cô hiểu: “Tối qua biểu hiện của anh tốt không?”
Đoàng… Mặt Hàn Đình Đình lại càng đỏ hơn nữa, cô giơ tay đẩy khuôn mặt đang kề sát của anh ra, không chịu trả lời. Tần Tống bị cô đẩy đến mức ngã hẳn ra sau, bàn tay đang ôm chặt eo cô càng dùng sức hơn, khiến Đình Đình không thể không dán chặt vào người anh. Tên tiểu cầm thú đêm qua mới được “đánh chén no nê” ngẩng đầu ưỡn ngực, tinh thần phơi phới nhìn cô: “Hay là chúng ta ôn tập lại một chút nhé? Em xem, em sắp quên hết rồi kìa!” Tần Tống trưng ra cái bản mặt thèm thuồng cực kỳ vô lại đưa ra đề nghị.
“Không muốn!” Chân Đình Đình bỗng nhiên mềm nhũn: “Anh…rất tốt…”
“Tốt đến mức nào?” Tần Tống truy hỏi với vẻ đầy thích thú, cuối cùng cũng ép được cô xuống giường, cắn vào chỗ mềm mại trước ngực cô qua lớp áo choàng tắm…
“A!” Đình Đình đột nhiên kêu lên.
Tần Tống coi đó như phản ứng nồng nhiệt của cô nên cầm thú trong anh lại càng dâng trào, đang muốn cúi xuống thấp hơn thì bị cô đẩy mạnh ra: “A Tống!” Cô giãy thoát ra khỏi vòng tay anh, lật chiếc chăn đắp lên để lộ ra tấm ga trải giường nhăn nhúm bên dưới, trên tấm ga trắng tinh đó hiện lên những chấm đỏ li ti, nổi bật như hoa mai giữa màn tuyết trắng, xung quanh còn có nhiều dấu ấn mê đắm nhàn nhạt khác nữa. Cô bất lực nhìn anh: “… Làm sao bây giờ?”
Tần Tống thoáng sững sờ, sau đó nở nụ cười hạnh phúc, ôm chặt cô rồi lại đè ra hôn: “Đừng lo, để đó anh giải quyết!”
Ôm Đình Đình đang ngượng ngùng không thốt nên lời trong vòng tay, Tần Tống bỗng nhiên không còn cấp bách “làm việc xấu” nữa. Đúng là giữa nam và nữ càng làm chuyện đó càng yêu nhau, nhưng cũng có điều khiến cho con người ta còn hạnh phúc hơn thế nữa, đó là sự chiếm hữu đối phương một cách toàn diện, từ thân thể cho đến tâm hồn.
“Bà xã!” Tần Tống im lặng một lúc rồi mới nói tiếp: “Anh thật sự rất hạnh phúc!”
Thật hạnh phúc khi em đã lặng lẽ đợi anh đến, thật hạnh phúc khi anh cũng vậy, cũng đã chờ được em.
Thật hạnh phúc khi chúng ta không gặp nhau quá muộn, thật hạnh phúc khi mấy chục năm sau này hai ta có thể ở bên nhau mỗi ngày.
Thật hạnh phúc khi có em trong đời!






“Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng! Tôi sẽ khiến cho bọn họ hiểu ra rằng: Bất luận là tôi hay bố tôi, bọn họ cũng đừng nên dây vào thì hơn!” Tần Tống nhìn về phía đường chân trời xa xăm, nói một cách lạnh lùng mà quả quyết.
***
Mồng hai Tết Tần Tống đã bắt đầu đi làm lại, công việc ở Lương Thị về cơ bản anh đã bàn giao xong từ đợt cuối năm, chỉ có vụ đầu tư với Tần Thị là chưa hoàn tất, người phụ trách cấp cao nhất của cả hai bên chỉ có mỗi mình anh, mà kẻ muốn gây rối thì cả một lố, thế nên Tần Tống còn bận bịu hơn cả trong năm.
Đại hội cổ đông Tần Thị lại đột ngột tuyên bố triệu tập đúng vào lúc anh bận rộn đến bơ phờ, một vài cổ đông lớn bị Tần Uẩn áp chế suốt mấy chục năm nay, đến khi về già cuối cùng cũng có được cơ hội, lần này bọn họ liên kết với nhau rục rịch hành động, yêu cầu quyền phát ngôn với Hội đồng Quản trị.
Kỷ Nam chỉnh lý đủ loại tư liệu tuyệt mật và các động thái bí mật của nhóm người đó giao cho Tần Tống. Tần Tống mới xem qua một chút đã tái hết cả mặt, anh đứng lên đi tới trước cửa sổ, hít một hơi dài, mắt nhìn về phía bầu trời xa xăm, trầm ngâm hồi lâu.
Những báo cáo đó là của các vị lão thần này trình lên cho Tần Uẩn, nội dung đều chỉ trích Tần Tống thân là người kế thừa của Tần Thị mà trong vụ vốn đầu tư lại đặt lợi ích của Lương Thị lên hàng đầu, kịch liệt lên án anh bất tài, không xứng đáng với vị trí Tổng giám đốc của Tần Thị cũng như nắm quyền cai quản Tần gia.
Bây giờ Tần Tống lại đem những báo cáo mà bọn họ cứ tưởng đã được trình lên Tần Uẩn thông qua con đường tuyệt mật dứt khoát ném ra trước mặt họ như vậy, trong chốc lát mặt mày những người có liên quan đều biến sắc.
“Tôi xem xong cũng đã nghiêm túc suy nghĩ, thực sự lo lắng của mọi người cũng không phải là không có lý. Gần đây, Lương Thị quả thực đã bành trướng rất nhanh, có mức độ uy hiếp nhất định đối với Tần Thị của chúng ta.” Tần Tông thoải mái dựa người vào ghế, vô cùng thích thú ngắm nghía những biểu hiện cực kỳ phong phú đua nhau xuất hiện trên khuôn mặt nhàu


80s toys - Atari. I still have