Kẻ Gian Tuyệt Đối Phải Cáo Trạng Trước
Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341388
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1388 lượt.
ầm hiểu với nhau là đủ, anh thấy sao?” Cô từ tốn nhả từng chữ hết sức rõ ràng, nhìn thẳng vào anh không hề né tránh, cứ như chỉ là đang hỏi “chúng ta cùng đi uống cà phê nhé” thôi vậy.
“Vấn đề này quả thật cũng thẳng thắn ngoài dự đoán của tôi!” Tần Tống giơ tay trái lên, chỉ vào chiếc nhẫn trên ngón áp út, cười dịu dàng mà lãnh đạm: “Tôi rất yêu vợ tôi.”
Nụ cười của Uyển Phi Phi chẳng hề thay đổi, cô vẫn dùng ánh mắt như muốn nói “đôi giày cao gót này tôi rất thích, chi bằng mua về đi thử xem sao” để nhìn anh: “Như vậy rất tuyệt!” Ngữ khí của cô nhẹ nhàng vui vẻ: “Nhưng ý của tôi là muốn nói đến những ý định hợp tác lâu dài sau khi tôi và anh hoàn toàn khống chế được Tần Thị, điều này thì có liên quan gì đến việc anh rất yêu chị nhà nhỉ?”
Tần Tống trầm mặc, ánh mắt ôn hòa mà đầy dò xét dán lên mặt cô.
Xuất thân và môi trường sống của Tần Tống đã hình thành nên một vài nét ấu trĩ trong tính cách của anh, nhưng cũng bồi dưỡng cho anh tầm nhìn mới mẻ và năng lực phán đoán chính xác, vì vậy, ngay từ ánh mắt đầu tiên anh đã chọn được “cái bánh bao” phù hợp với mình đến thế, và hiện nay, anh cũng có thể đoán ra Uyển Phi Phi đang có ý thăm dò anh, cho dù đó có là vô tình hay cố ý.
“Uyển tổng!” Lát sau, anh chậm rãi mở lời: “Chuyện này chẳng vui chút nào cả!”
Uyển Phi Phi hơi sững người, đây là lần thứ hai trong đời cô phải do dự trước một người đàn ông: “Hả?” Mặt cô không hề biến sắc, thản nhiên hỏi lại.
Thái độ của Tần Tống hoàn toàn nằm ngoài dự toán của cô, anh không tiếp tục nói toạc ra mà cũng không chất vấn thêm, cô đã chuẩn bị sẵn câu trả lời hoàn hảo để ứng phó với cả hai khả năng đó, nhưng anh lại cố tình làm ngơ, vẫn mỉm cười khách sáo với cô như lúc ban đầu: “Được rồi, chúng ta tiếp tục thôi!”
Gương mặt thiếu niên của anh vẫn lấm tấm những đốm đỏ đáng yêu, nhưng Uyển Phi Phi không còn dám trêu đùa bỡn cợt anh nữa, cô lấy lại tinh thần, hoàn toàn tập trung vào việc thương thảo chuyện làm ăn.
Chậc, cô không ngừng chau mày trước những nhận định đầy tính chuyên môn mà cũng cực kỳ mới mẻ của Tần Tống, trong bụng thầm cảm khái: Có lẽ đúng là hơi khó chơi rồi đây…
***
Buổi tối lúc bôi thuốc, Hàn Đình Đình nghi hoặc khi phát hiện ra những nốt dị ứng trên mặt Tần Tống không tan nhanh như lời bác sĩ nói.
“Sao vẫn còn hơi sưng nhỉ?” Cô hết sức cẩn thận vân vê đầu tăm bông trên mặt anh, giọng nói có chút rầu rĩ.
Tần Tống ôm eo cô, rất không đứng đắn sờ tới sờ lui: “Ở cùng với cái nguồn “cứ hít vào là dị ứng” ấy suốt cả ngày, nên ngạt thở đến mức sắp ngất rồi đây!”
Tần Tống dùng giọng điệu làm nũng làu bàu. Hàn Đình Đình nghe vậy hơi sững sờ, một lúc sau mới hỏi một cách không vui: “Là khách hàng nữ à? Mùi nước hoa nặng đến thế ư?”
“Cũng không phải nặng lắm, là có chút đặc biệt thì đúng hơn, con người cũng rất đặc biệt!”
… Đặc biệt phiền phức!
Tần Tống ngẩng mặt để Đình Đình bôi bôi trát trát thứ thuốc mát lạnh lên đó, anh nhắm mắt đầy vẻ hưởng thụ, trong lòng ngập tràn hình ảnh bà xã của mình, cũng không suy nghĩ gì nhiều, thản nhiên đáp.
Khách hàng nữ rất đặc biệt ư? Hàn Đình Đình chỉ khẽ “Ừ” một tiếng rồi không nói gì thêm nữa. Bôi thuốc xong, Tần Tống lại giam mình trong phòng làm việc. Gần đây anh đặt toàn tâm toàn ý vào vụ đầu tư ba bên đến nỗi quên ăn quên ngủ, cô hiểu sự gian nan vất vả của anh khi phải một thân một mình xoay chuyển cục diện, cũng chưa từng oán trách anh, nhưng bây giờ trong lòng cô càng ngày càng cảm thấy bất an.
***
Hàn Đình Đình ôm Phốc Phốc ngồi trên giường nói chuyện với Từ Từ, Từ Từ đả thông tư tưởng cho cô: “Cái tên tiểu cầm thú mặt heo nhà cậu mặc dù tính tình ấu trĩ lại cực kỳ khó chịu, còn hay xù lông nữa, nhưng quả thật không giống một kẻ trăng hoa đâu! Anh ta kinh doanh cũng có phải mới một hai năm đâu, có cám dỗ nào bên ngoài xã hội mà chưa từng trải qua! Bao nhiêu năm như vậy mà anh ta vẫn kiên trinh chưa từng thất thân, bây giờ đã có cô vợ đặt đâu ngồi đó như cậu rồi thì còn tốn công tốn sức “vượt rào” làm gì nữa hả?”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: “Nhưng chính miệng anh ấy nói cô khách hàng đó rất đặc biệt.”
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “Trên thế giới này mỗi người là một cá thể tồn tại độc lập, làm gì có ai đặc biệt hơn ai được? Khách hàng không phải nam thì là nữ, có thể đặc biệt tới mức nào cơ chứ?”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: “Lúc bác sĩ hỏi nguyên nhân bị dị ứng, anh ấy nói là do mùi nước hoa của một khách hàng nữ gây ra, hôm nay tớ thấy trên mặt anh ấy vẫn chưa đỡ nên hỏi lại thì anh ấy bảo ở cùng với cái người phụ nữ sặc mùi nước hoa đó suốt cả ngày. Rõ ràng biết là bị dị ứng rồi mà còn sấn tới gần làm gì nữa? Lại còn nguyên cả một ngày trời!”
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “Oán phụ…”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: “Cái cô đó đã hại Tần Tống bị dị ứng rồi mà còn được anh ấy khen là đặc biệt nữa, mối quan hệ của bọn họ chắc chắn hẳn phải rất tốt đẹp!”
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “Cậu hại anh ta nuốt cả một miệng đầy lông, mặt sưng vù như con heo mà anh ta vẫn yêu cậu đến phát cuồng đấy thôi.”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: