Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341384

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1384 lượt.

ời xinh đẹp, khiến cho toàn thân Hàn Đình Đình run rẩy.
Tần Tống hít vào một hơi lạnh, tay anh vòng qua ôm chặt Hàn Đình Đình lúc này đang chuẩn bị quay đầu bỏ chạy, giận giữ chau mày quát đại mỹ nữ kia: “Cô làm gì thế hả? Đây là vợ tôi!”
Uyển Phi Phi bình thản nhún vai, xương quai xanh nhấp nhô theo từng động tác của cô ta, sống động như cánh bướm xinh đẹp: “Tôi đang định hỏi, có thể mượn vợ anh một bộ đồ cho tôi mặc tạm được không?”
Tần Tống tiện tay vo tròn bộ đồ trong tay Hàn Đình Đình rồi ném qua cho cô ta.
Uyển Phi Phi vươn cánh tay ngọc ngà ra, nhanh nhẹn bắt lấy, rồi lại quay sang cô vợ bé nhỏ đang được Tần Tống nâng niu bảo vệ trong lòng, cười tủm tỉm: “Vậy tôi vào trước đã nhé!”
Uyến Phi Phi vừa khép cửa phòng lại, Tần Tống vội vàng giải thích với người đang nép trong vòng tay mình: “Anh thanh bạch! Ai mà có quan hệ mờ ám gì với cô ta, dù chỉ một chút thôi thì người đó sẽ chết không toàn thây!”
Hàn Đình Đình bực bội đẩy anh ra: “Anh buông ra!”
“Buông ra em sẽ không bỏ chạy chứ?” Cả ngày hôm nay Tần Tống cũng mệt gần chết, anh thử nới lỏng vòng tay đang ôm chặt cô ra. Ai ngờ vừa mới thả lỏng một chút cô liền quay đầu định xông vào phòng trong, anh vội vàng kéo cô lại, ôm thật chặt vào lòng.
“Em nghe anh giải thích đã!” Anh cuống quýt.
Trong lòng Hàn Đình Đình nóng như lửa đốt… Bộ đồ chân dài gợi cảm của cô!
“Cô ta là đối tác lần này của anh, vừa nãy bọn anh đến hiện trường một hạng mục thì xảy ra chút sự cố, thiết bị báo cháy khiến bọn anh ướt như chuột lột. Anh về nhà tắm rửa thay quần áo, cô ta lại không đi xe, trời lạnh thế này cũng không thể để cho người ta ướt nhẹp thế kia mà đứng giữa đường gió bụi chờ xe được. Thế nên anh chỉ còn cách đưa cô ta về nhà thôi!” Tần Tống ảo não ôm chặt Đình Đình: “Vợ ơi, em tin anh, tin anh đi mà!”
“Cô ta chính là nữ khách hàng “rất đặc biệt” đó phải không? Là cái nguồn “cứ hít vào là dị ứng” ấy à?” Hàn Đình Đình ngừng khóc, sụt sùi hỏi.
“Ừ!” Tần Tống ngoan ngoãn thừa nhận, ngưng một lúc rồi lại tiếp tục giải thích với vẻ oan ức: “Anh nói “đặc biệt” là chỉ “đặc biệt phiền phức” ấy! Em xem vì cô ta mà mặt anh thành ra như thế này đây! Anh thuận thế nắm lấy tay cô dụi dụi lên mặt mình, cười cười lấy lòng một cách tội nghiệp: “Mặt anh chỉ có thể bị dị ứng vì vợ của anh mà thôi! Vợ ơi, anh mua cho em một con mèo được không nào? Lúc nào em tức giận thì cứ lấy lông mèo ra thổi trước mũi anh! Phạt anh cũng được!”
Hàn Đình Đình vùng vẫy cố thoát khỏi anh, cô cấu anh một hồi, không biết nên nói gì nữa: “… Em đi nấu trà gừng cho hai người uống.”
“Bà xã thiệt là tốt! Hôn một cái rồi hãy đi…” Tần Tống sấn bản mặt dày tới, hôn cô tới tấp: “Bà xã… Bộ dáng ghen tuông của em thật đáng yêu! Tim anh sắp vỡ vụn ra rồi đây này… Ưm ưm ưm…”
“Phụt…” Ai đó không thể kìm nén thêm nữa, phì cười. Uyển Phi Phi từ trong phòng ló đầu ra: “Xin thứ lỗi đã cắt ngang… Chuyện là… Trợ lý của tôi đã đến đón rồi.”
Tần Tống vội vàng ôm vợ mình tránh sang một bên để nhường lối, ý bảo cô mau đi đi, đi càng nhanh càng tốt.
Nhưng khi Uyển Phi Phi thật sự bước ra, Tần Tống cứng đờ hết cả người.
Bên dưới chiếc váy xanh chỉ che đến mông, đôi chân xinh đẹp của Uyển đại mỹ nhân cao gần mét bảy vừa thon dài lại thẳng cắp, gợi cảm đến độ khiến người khác phải chảy nước miếng. Chiếc áo sơ mi trắng bên trên chỉ che hết xương sườn, cô dứt khoát cột hai bên vạt áo lại, chỉ mặc nửa vời, mà cái kiểu nửa vời đó… Người trung trinh như Tần Tống lần đầu tiên được mở rộng tầm mắt.
Người trước nay dù có mặc áo khoét cổ chữ V sâu tới tận eo cũng vẫn bình thản tự nhiên như Uyển Phi Phi mà lại cảm thấy không được thoải mái cho lắm khi khoác trên người bộ đồng phục ngây thơ đáng yêu nhưng cũng hết sức lẳng lơ trêu ngươi như thế này. Cô miễn cưỡng giơ tay chỉnh lại vạt áo hở hang trước ngực, mỉm cười nói với Hàn Đình Đình “Rất hân hạnh, tôi là Uyển Phi Phi!”
Ừm… Thực ra gặp gỡ kiểu này thì có gì là hân hạnh cơ chứ?
Là nghe danh đã lâu mới đúng, tiểu cô nương!
Lúc này Hàn Đình Đình đã bối rối đến độ chỉ muốn ngất đi: “Xin chào… Tôi là Hàn Đình Đình…”
“Tôi biết.” Nụ cười rạng rỡ hút hồn của Uyển Phi Phi thoáng hiện lên chút u ám, nhưng cô lập tức khôi phục lại nụ cười xinh đẹp trên môi.
“Vậy tôi đi trước đây.” Di động của cô đổ chuông, trợ lý đã lái xe đến, đang chờ ngoài cửa: “Cảm ơn bộ đồ của cô!” Cô chớp chớp mắt với Hàn Đình Đình: “Tôi rất thích!”
“Khụ…” Tần Tống đứng bên cạnh nhịn không nổi, vờ ho khan một tiếng để khỏi phì cười, còn Hàn Đình Đình đã xấu hổ đến mức hô hấp khó khăn, chỉ muốn ôm mặt chạy ùa về phòng, không bao giờ gặp bất kỳ ai nữa.
Cô vừa mới bước được một bước, phần eo lập tức bị tóm chặt, chỉ nghe thấy tiếng anh cười rất khẽ: “Đi đâu đó, cô học trò nhỏ?”
“Em… em đi nấu trà gừng cho anh uống.” Cô tiếp tục quẫy đạp trong vô vọng.
“Anh còn cần uống trà gừng nữa sao?” Tần Tống từ đằng sau lưng ôm dính lấy người Đình Đình, anh cắn nhẹ vào vành tai cô, hết sức dịu dàng mà cũng đầy ẩn ý, hơi thở vừa tê vừa nóng phủ lên vùng da mẫn