Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341396
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1396 lượt.
o xem nhật ký các cuộc giao dịch, Tần Tống phát hiện ra “cái bánh bao” nhà mình hầu như chỉ mua đồ tại một cửa hàng duy nhất. Lướt một vòng trên trang web của cửa hàng mới thấy, cái áo ngủ rụng lông đó thậm chí còn đang được xếp vào mục hàng bán chạy.
Tần Tống nheo mắt, kì cạch múa máy một hồi, không chút nương tay soạn ra một tràng chê bai, chê từ chất lượng cho đến kiểu dáng, lại còn “nêm không biết bao nhiêu là mắm, dặm thêm bao nhiêu là muối” về sự khó chịu khổ sở khi phải mặc trên người bộ quần áo tồi tệ ấy, anh châm chọc cạnh khóe không sót điều gì, chỉ cần người ta đọc qua bình luận này thì về sau ngay đến những kiểu áo ngủ có chất liệu hay kiểu dáng hao hao như vậy e là cũng chẳng dám mua nữa.
Sau khi đăng bình luận thành công, tâm trạng Tần Tống rất tốt, anh gọi người đem một cốc cà phê vào rồi hả hê bắt tay vào làm việc.
***
Chủ tiệm bán hàng trên mạng sát khí đằng đằng hồi âm lại, sau tiếng “đinh đoong”, khung trò chuyện hiện ra…
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “???!!!”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: “Ai bảo cô bán hàng rởm kém chất lượng, đáng đời!” Nổi đóa lên rồi chứ gì? Tần Tống cười lạnh một tiếng, trong lòng thoải mái vô cùng.
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “…”
Đình Bảo Nghe Lời Nhất: “Còn không mau đi gỡ cái mớ giẻ rách rụng lông đó xuống! Không phải ai cũng có tấm lòng bao dung quảng đại như tôi, thậm chí còn không truy cứu trách nhiệm hình sự với cô nữa đấy!” Tần Tống bưng cốc cà phê thơm ngát lên thưởng thức, đắc ý hừ lạnh.
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “Phải nói là, không phải ai cũng như anh, mua đồ ngủ về để liếm đâu!” Đầu bên kia ngừng một lát, cuối cùng đã là một câu nói hoàn chỉnh chứ không chỉ toàn những dấu chấm câu nữa.
Tần Tống lướt ánh mắt lơ đễnh qua, suýt chút nữa thì phun luôn ngụm cà phê trong miệng ra: “???!!!”
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “Một bộ đồ ngủ giá khuyến mãi đặc biệt mười chín phẩy chín tệ, lẽ nào anh còn mong đợi nó được dệt từ lông thiên nga hay sao? Biết cái lỗ mũi nhạy như cún của mình dễ bị dị ứng thì nên tránh ra xa một chút, ai bảo còn sấn tới giở trò lưu manh làm gì? Còn không biết ngượng mà đăng bình luận chê bai đồ của tôi nữa! Mau sửa lại cho tôi, bằng không thì tôi tính sổ với vụ tin nhắn lần trước luôn một thể!”
Tư Đồ Xùy Xùy![1'> Tần Tống sững sờ, trong đầu bỗng hiện lên đoạn đối thoại về việc mua đồ trên mạng giữa mẹ anh và “cái bánh bao” nhà anh hồi trước, phản ứng của anh chính là đau khổ kêu gào thảm thiết: “Cô là cái đồ Tư Đồ Tiểu Tiện!”
[1'> Trong tiếng Hán “Từ Từ” phát âm giống với “Xùy Xùy” nên Tần Tống cố tình gọi chệch đi, ý chỉ sự căm ghét, xua đuổi.
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “Đồ tiểu cầm thú mặt heo! Hi hi…”
AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
Từ trong văn phòng Tổng giám đốc của Tần Thị vọng ra tiếng gầm rú đầy phẫn uất…
***
Tiếng rống ai oán ấy khiến Uyển Phi Phi còn đang ở cách đó khá xa phải dừng bước, cô nhìn về phía trợ lý đang dẫn đường cho mình với vẻ nghi hoặc, người trợ lý trưng ra một gương mặt khổ sở khó xử, vẫy tay ra hiệu với thư ký ở ngoài cửa phòng.
Thư ký ấy đã đi theo Tần Tống từ lúc anh còn “lưu lạc” nơi Lương Thị, mặt mày lúc này vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì, vươn tay nhấn phím gọi nội bộ: “Lục thiếu, Uyển tổng đến rồi ạ.”
Yên ắng một hồi, sau đó giọng nói tỉnh táo, trầm thấp đầy mê hoặc của Tần Tống bình thản vọng đến, cứ như thể người hồi nãy dường như chẳng có chút liên quan gì tới anh cả: “Mời cô ấy vào!”
Khi cánh cửa được đẩy ra thì Tần Tống đã ngồi ngay ngắn tại chỗ, hai bàn tay ưu nhã đan vào nhau đặt trên bàn làm việc, vừa gật đầu vừa nở nụ cười hết sức chuẩn mực mà vô cùng khách sáo với Uyển Phi Phi: “Uyển tổng, chào buổi sáng!”
“Chê tôi đến sớm quá hả?” Uyển Phi Phi cười đùa với anh.
Hôm nay cô ăn mặc rất sành điệu, chiếc áo vest vai bồng chiết eo phong cách quý tộc, để lộ ra chiếc áo ống màu đen gợi cảm bên trong, áo khoác ngoài gắn thêm hai chiếc cúc khắc họa đường cong mượt mà, chân váy màu trắng bó sát eo vẽ nên bờ mông tròn đầy hoàn mỹ, bên dưới đôi chân thẳng miên man là đôi giày cao gót màu vàng nhạt đơn giản. Toàn thân người phụ nữ này tỏa ra một hơi thở quyến rũ như trái chín căng mọng, cực kỳ mê hoặc lòng người.
Uyển Phi Phi xuất hiện, khắp căn phòng liền tràn ngập mùi hương động lòng người ấy. Tần Tống lại phản xạ theo bản năng, ngả người về phía sau, trong bụng thầm nghĩ người phụ nữ phóng đãng này hôm nay chắc sẽ không xài loại nước hoa chết tiệt khiến anh bị dị ứng kia đấy chứ?
Động tác né người của Tần Tống không tránh khỏi cặp mắt của Uyến Phi Phi, cô ta khẽ cười rồi ngồi xuống trước chiếc bàn làm việc lớn của anh: “Vừa nãy anh gào thét gì vậy? Tôi ở ngoài cửa cũng nghe thấy đấy.”
“À… Tập thể dục buổi sáng ấy mà, cho giãn gân cốt, kiểu làm thông cổ họng ý!” Tần Tống chống chế, mắt lại liếc qua màn hình máy tính, khung trò chuyện đang nhấp nháy…
Tư Đồ Không Phải Mao Mao: “Này! Đừng tưởng cửa hàng của tôi chỉ toàn đồ rẻ tiền, cho anh xem bảo vật cao cấp của bổn tiệm để mở mang tầm mắt!”
Nhận được tập tin, Tần Tống không chút phòng bị lập t