Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342614
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2614 lượt.
hể giết chết ta hay sao, chỉ có điều, không như ngươi mong muốn, ta đúng là vẫn cướp được vị trí của ngươi."
Tĩnh Thần cười, đôi môi khô xuất hiện một tia máu, một màu đỏ sẫm quỷ dị phủ lên môi hắn: "Ngươi mà cũng dám nói như vậy…… Buồn cười chết mất…… Chúng ta đều biết rõ, ngươi là ai…… Ha ha……. Ngươi là……"
"Mặc kệ ta là ai, việc ngươi sắp chết mới là chuyện rõ ràng nhất." Lam Tranh ngắt lời hắn: "Để cho yên tâm, ta cũng không quên hạ độc ngươi đâu." Nói xong, hắn lấy từ trong tay áo ra một bao thuốc bột, thả vào nước trà, khẽ lắc lắc một chút: "Thuốc này tìm không dễ, là ta đặc biệt tìm đến cho ngươi đấy, không màu, không vị, có kiểm tra thi thể cũng không thể tìm ra nguyên nhân!" Hắn cầm chén thuốc, mạnh mẽ ép đến miệng Tĩnh Thần: "So với những chuyện ngươi đã làm với Vũ Lâu, như thế này là quá nhẹ nhàng cho ngươi rồi."
Tĩnh Thần nhìn thấy hận ý tràn ngập trong mắt hắn, không giống như nói đùa, vội kêu lên: "Cứu-----" chưa kịp nói hết đã bị nước trà đổ ập vào trong miệng.
"Dù sao, tự ngươi cũng biết mình không sống được bao lâu nữa, thân làm đệ đệ như ta, phải tiễn ngươi một đoạn đường mới phải đạo! Ta không chỉ muốn cướp ngôi Thái tử của ngươi, ngay cả mạng của ngươi ta cũng muốn nắm quyền định đoạt!" Lam Tranh mạnh mẽ đổ nước trà vào miệng hắn, rồi khẽ buông Tĩnh Thần ra, rời khỏi giường nhìn phản ứng của hắn.
Tĩnh Thần ho mạnh vài cái.
Xong rồi, độc dược bắt đầu ngấm vào…… Làm sao bây giờ? Lục phủ ngũ tạng thật sự bắt đầu đau.
Hắn sợ hãi úp sấp đến mép giường, nôn khan, chỉ mong có thể đẩy độc dược ra, không ngờ lại càng khiến hắn khó thở hơn.
Lam Tranh đứng bên cạnh, mặt không thay đổi nhìn đối phương ho dồn dập, nôn khan, giãy dụa, đến khi hắn hô lên một tiếng rồi không còn phản ứng nữa.
Hắn đi lại gần, lật thân thể Thái tử lại, khẽ đưa tay lên mũi hắn, hắn đã ngừng thở rồi.
"Căn bản là không có độc, ta chỉ hù dọa ngươi thôi, ai bảo ngươi quá đa nghi!" Hắn buồn bã nói: "Ngươi là bị hù chết đấy."
Đúng lúc này, tiếng Thái giám vang lên ngoài cửa: "Hoàng hậu nương nương giá lâm -----"
Nén bi thương thuận theo biến cố
Ở ngoài điện, Hoàng hậu nghe Thái tử phi nói Huệ vương đang ở bên trong, bà cũng không nghĩ nhiều, lập tức đi vào tẩm điện. Nàng nhìn thấy Lam Tranh đang đứng bên bàn nghịch cốc trà, còn Thái tử thì nằm trong màn, chỉ buông thõng một tay ra ngoài, bầu không khí yên tĩnh đến quái dị khiến người ta không hít thở nổi, trong lòng bà không hiểu sao bỗng run lên.
"Tranh nhi……" Bà gọi Lam Tranh, hắn đang đứng cúi đầu nên bà nhìn không rõ nét mặt hắn: "Con đang làm gì thế?"
"Mẫu hậu…… người nên cho bọn thị nữ lui hết đi thì hơn." Lam Tranh thấp giọng nói.
Hoàng hậu giống như bị ma xui quỷ khiến, đồng ý với hắn, quay đầu lệnh cho cung nhân lui hết ra ngoài, sau đó chậm rãi đi lại gần giường: "Tĩnh Thần, con khá hơn chưa?"
"Con, giả vờ?"
"Thân mình Tứ ca không tốt, vẫn cho rằng con muốn cướp ngôi vị Thái tử của hắn, nên rất nghi kỵ con. Con thấy sức khỏe hắn không tốt, cũng không sống được bao lâu, nên mượn cớ không may ngã ngựa, giả vờ ngu ngốc để hắn yên tâm mà sống nốt những ngày cuối cùng."
Hoàng hậu vừa mới đau lòng vì Thái tử đột ngột qua đời, giờ lại đón nhận tin thật ra đứa con trai của bà chỉ là giả ngu, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, chỉ hiền từ hỏi: "Năm năm này của con, đều là giả vờ? Tất cả đều là giả vờ ư?"
Lam Tranh khẳng định: "Vâng. Vì muốn để Thái tử ca ca yên tâm vượt qua những ngày còn lại. Vừa rồi, trước khi ca ca qua đời, con đã nói thẳng với hắn, hắn còn thấy xấu hổ với con nữa."
Người đã chết rồi, nói sao mà chẳng được.
Hoàng hậu rưng rưng nhìn thi thể của Tĩnh Thần, lại nhìn sang Lam Tranh đang bình tĩnh như nước, nức nở nói: "Dĩ nhiên rồi…… Dĩ nhiên rồi……"
"Nên là, mẫu hậu hãy nén bi thương, người còn có con."
Thái tử bệnh nặng, Hoàng hậu đã chuẩn bị trước hậu sự cho Thái tử, chuyện hôm nay cũng nằm trong dự kiến của bà, huống hồ gì, sóng to gió lớn hơn bà cũng đã từng gặp, nên dù có bi thương bà cũng không tỏ ra thất thố, nhanh chóng tỉnh táo lại: "…… Con về trước đi, để ta ngồi đây với Tĩnh Thần một chút, tạm thời cứ giữ nguyên như cũ, chờ ta tìm con bàn bạc rồi tính sau."
"Vâng, mẫu hậu đừng quá đau lòng."
Lam Tranh đi được vài bước, thì Hoàng hậu lại gọi hắn: "Tranh nhi, sao ta không thấy con đau lòng? Hắn là ca ca của con……"
Lam Tranh không đáp, đi ra khỏi tẩm cung.
*****************
Vũ Lâu chán ghét cảnh sắc tiêu điều sau cơn mưa mùa thu, không khí ẩm ướt, lành lạnh khiến cả người không thoải mái.
Từ cửa sổ thư phòng, nàng nhìn những cánh hoa tàn bay trong gió, tâm tình đang buồn bã lại càng sầu bi hơn. Nàng lật lật mấy trang sách trên bàn, tay chống lên gò má hồng, ngồi đến tận trưa vẫn không nhớ được nửa chữ.
Cửa bị đẩy ra, một cơn gió lạnh tràn vào khiến Vũ Lâu giật mình, tỉnh táo hẳn ra.
"Thì ra nàng ở đây, làm ta tìm mãi."
Vũ Lâu không nói gì.
Hắn đến gần nàng, cúi đầu nhìn rồi