Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342611
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2611 lượt.
xem nào, xem ta có làm được không."
"Hừ!"
Lam Tranh bị thái độ của nàng làm cho bực tức, kéo quần áo che lên mặt nàng: "Đừng có bày ra cái bộ mặt thà chết không chịu khuất phục ấy khiến gia ngột ngạt!" Đợi một chút, hắn đoán là nàng vừa khóc, bèn xốc quần áo ra để nhìn, thấy Vũ Lâu vẫn hung tợn trừng hắn.
"Được, cho cô xem, đỡ phải để cho cô không biết ai đang ở bên trên mình!"
Hắn tách hai chân nàng ra, đặt thân mình vào giữa. Thấy trong mắt nàng có ý chống cự, hắn lại nổi ý xấu, nhẹ tay vỗ về bên trong đùi nàng, bàn tay còn lại khẽ vuốt ve dọc thân Vũ Lâu, khiến nàng run rẩy lên từng cơn. Nàng vặn vẹo người muốn trốn thoát khỏi sự trói buộc của hắn, không ngờ hắn lại thô bạo đi vào. Sự xâm chiếm đột ngột khiến nàng không nhịn được khẽ thở nhẹ ra, nhưng âm thanh vẫn còn đang kìm nén ở cổ họng thì miệng lưỡi đã bị hắn dây dưa, quấn quít, nuốt lấy. Thật ra, cho dù Lam Tranh có không dùng môi ngăn lấy âm thanh của nàng, thì nàng cũng sẽ cố gắng chịu đựng không phát ra tiếng, da mặt nàng rất mỏng, không muốn để cho cung tì hầu bên ngoài thư phòng nghe thấy những tiếng động này.
Cánh tay phải của Lam Tranh bị thương, chỉ dựa vào cánh tay trái nên không bao lâu đã mỏi nhừ. Hắn khẽ khàng nói bên tai nàng: "Ôm ta."
Vũ Lâu liếc hắn một cái, rồi cũng nghe lời, mười ngón tay nhanh chóng bám vào lưng hắn. Lam Tranh tuy chưa cởi quần áo, nhưng cách một lớp vải mỏng, vẫn có thể cảm nhận được từng đầu móng tay của nàng cào vào lưng, khiến hắn trở nên hưng phấn khó tả. Hắn bị nàng cào nhẹ, càng lúc lại càng hưng phấn, không kiềm chế được, mà mút đến đỏ ửng người đang nằm dưới thân mình. Sức chịu đựng của Vũ Lâu vô cùng lớn, mặc cho hắn khiêu khích thế nào nàng cũng kiên quyết không bật ra âm thanh gì hết. Lam Tranh phát hiện ra, cố ý đùa bỡn nàng, muốn nàng phải biểu lộ cảm xúc thật của mình. Rốt cuộc Vũ Lâu cũng bại trận, bị hắn trêu đùa đến ý loạn tình mê, khẽ phát ra những tiếng rên rỉ mất hồn.
Lam Tranh dán vào tai nàng, nghe nàng thở dốc, hắn nhanh chóng đạt đến cao trào, nằm úp xuống người nàng một lúc, hắn lại động đậy, nhìn chằm chằm vào mắt nàng hỏi: "Nàng đã thỏa mãn chưa?" Vũ Lâu lườm hắn một cái không đáp. Lam Tranh lại cọ cọ mặt nàng: "Không thì chúng ta làm lần nữa, vì nàng."
"Không cần."
"Đi nào, đi nào, đi nào…" Hắn lặp đi lặp lại làm nũng.
Nàng đẩy hắn ra: "Để ta đi."
Lam Tranh cười ôm lấy nàng: "Ta ở đâu thì nàng ở đó."
"Ta cũng không được mặc quần áo hay sao."
Thư phòng không thể so với tẩm điện, hắn sợ nàng bị cảm lạnh, lại vội vàng lấy quần áo cho nàng: "Mau mặc vào đi."
Vũ Lâu nhận xiêm y, mặc cẩn thận, thừa dịp hắn chưa chuẩn bị sẽ xuống giường chạy đi. Lam Tranh nhanh tay túm lấy hông nàng kéo lại, ôm nàng vào trong ngực trêu đùa: "Nương tử định chạy đi đâu, không thích phu quân hay sao?"
"Không thích." Trả lời như đinh đóng cột.
Khoảng cách về tâm hồn
Mặc dù Lam Tranh đoán được nàng sẽ nói không thích, nhưng nghe chính miệng nàng nói ra, trong lòng hắn vẫn đau tê tái. Không kìm được mà hỏi lại: "Thật sự không thích sao?"
Câu hỏi này có khác nào cho nàng cơ hội lần thứ hai làm tổn thương hắn đâu, Vũ Lâu khẳng định: "Không thích."
Hắn cố hỏi: "Vì sao?"
Nàng cười lạnh.
Là mộng sao? Nàng muốn cùng phu quân cầm sắt hài hòa (Vợ chồng hòa hợp), có sự tương thông về tâm ý, chứ không phải chỉ có quan hệ xác thịt.
Lam Tranh cắn cắn tai nàng phát đau cũng không chịu buông, tiếp tục nói móc: "Không thì ta và cô cố gắng phong nhã, thỏa mãn giấc mộng của cô nhé."
"Ngươi biết cái gì!"
Lam Tranh xoa nắn ngực nàng: "Ta hiểu rất nhiều thứ đấy." Thấy mỹ nhân không phản ứng gì, hắn lại đẩy nàng ngã xuống giường thấp, ôm ấp một hồi chính mình lại động tình. Hắn cắn cắn mút mút cần cổ trắng nõn của Vũ Lâu, nói: "Mau cởi xiêm y ra." Thấy bả vai nàng khẽ run nhè nhẹ, hắn ngẩng đầu lên nhìn, thấy Vũ Lâu đã đầm đìa nước mắt.
Lam Tranh lại chọc nàng phát khóc lên rồi, đúng là có tài mà. Hắn từ trên người nàng tuột xuống, nằm bên cạnh, lẳng lặng nhìn nàng lau nước mắt. Trong lòng có vô vàn điều muốn nói, nhưng cuối cùng lại chẳng thể nói ra lời nào.
Thấy nàng khóc dữ dội, hắn mới đưa tay lau nước mắt cho nàng: "Đừng khóc nữa, đừng khóc, hôm nay ta không động vào nàng nữa."
"Hôm nay?"
Lam Tranh vuốt mặt nàng hứa hẹn: "Ừ."
Vũ Lâu nghe xong lại càng tức giận, càng khóc to hơn.
Lam Tranh thấy kỳ quái, mình đã nói không chạm vào nàng, có gì mà phải khóc nữa, hắn không vui: "Không được khóc nữa, suốt ngày nhìn nàng khóc như khóc tang ấy. Lúc trước có thấy nàng nhiều nước mắt như vậy đâu!"
Quát to cũng không có tác dụng, Vũ Lâu xoay người, tiếp tục thút thít.
Ôi…sao lại đi chấp nhất với một nữ nhân như nàng làm gì. Lam Tranh nghiêng người, nhẹ nhàng dùng cánh tay phải ôm lấy nàng: "Vũ Lâu…Nàng nghe ta nói…"
"Đừng đụng vào ta!" Vũ Lâu gỡ tay hắn ra như bình thường.
"Á!"
Vũ Lâu nghe hắn kêu thảm thiết, vội xoay người: "Ta không cô ý." Nhưng vừa quay người lại đã bị hắn chui vào tro