Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342612
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2612 lượt.
cười nói: "Sách hỏng cả rồi, có đọc được gì không?"
Nàng cuống quít kiểm tra trang sách, giấy trắng, chữ đen, ngay ngắn thẳng hàng.
Lam Tranh cười: "Chột dạ rồi nhé."
Nàng quay người trừng mắt lườm hắn, vẫn không nói lời nào.
"Nàng câm rồi sao?" Lam Tranh kéo nàng lên hôn: "Để ta kiểm tra xem cái lưỡi xinh xắn có nhà không nào."
Vũ Lâu nghiêng đầu tránh sang chỗ khác: "Tình hình Thái tử thế nào?"
Lam Tranh buông tay: "Chết rồi."
"Chết rồi?"
"Giật mình thế làm gì?"
Vũ Lâu nói: "Không giật mình mới là lạ đấy! Còn ngươi, sao lại lạnh nhạt như thế?"
"Chà……" Lam Tranh để ngón trỏ lên cằm, ra vẻ suy nghĩ: "Đúng là ta rất lạnh nhạt, vốn nghĩ là sẽ vui mừng đến giơ cả hai chân hai tay lên cơ!"
"Máu lạnh." Nàng không rét mà run, hắn đối với huynh đệ ruột thịt của mình còn như thế, thì làm sao có thể nghĩ đến sinh mệnh của người khác.
Lam Tranh cầm lấy tay nàng, kéo ra ngoài: "Đi, đi vào giường để nàng sờ sờ xem, ta có phải là máu lạnh hay không."
Nàng gỡ tay hắn ra: "Nếu Thái tử đã chết, ngươi là đệ đệ, đang ở trong cung, làm sao có thể có những hành vi dâm đãng?"
Lam Tranh lắc đầu: "Nàng thật là thiện lương, nếu Thái tử biết người bị hắn hại còn nghĩ cho hắn như thế, chắc cũng có thể mỉm cười nơi chín suối rồi."
"Hừ, người chết không có ai đối chứng, cái gì ngươi chẳng đổ được lên đầu hắn!"
Lam Tranh ngẩn ra, lập tức giận dữ: "Thì ra đã lâu như vậy mà nàng vẫn không tin ta."
"Tin ngươi? Chỉ e là bị ngươi hại chết cũng không biết chết thế nào!"
"Ha ha." Lam Tranh sờ sờ sống mũi nói: "Cô nghĩ rất đúng, thật ra ta muốn làm cho cô tiếp tục hoài thai, sau đó lại khiến cô sinh non đấy!" Dứt lời, hắn dùng cánh tay không bị thương, kéo nàng ra khỏi thư phòng: "Đi theo ta ----"
Vũ Lâu đương nhiên không chịu: "Buông ra!"
"Đi, cô không đi đúng không, vậy thì ở đây cũng được!"
Đằng sau chiếc bình phòng trong thư phòng còn có một chiếc giường thấp, dùng để nghỉ ngơi khi đọc sách mệt mỏi.
Lam Tranh tự biết mình không phải đối thủ của Vũ Lâu, nên hắn chọn biện pháp đánh vào tâm lý của nàng: "Cô muốn phản kháng thì phản kháng đi, nếu cô đả thương ta, vừa vặn ta có thể kê cao gối mà nghỉ ngơi, khỏi cần ngồi canh linh cữu của Thái tử, cũng không cần phải dự tang hắn nữa." Vũ Lâu nghe xong chỉ cười lạnh, cái này mà là uy hiếp à. Nhưng hắn đã nói tiếp: "Sau đó, ta thoải mái thời gian, sẽ suy nghĩ xem nên tra tấn Tần gia nhà cô thế nào." Đây mới là trọng điểm.
"Ngươi ----- ngươi đê tiện, dùng người nhà để uy hiếp ta!"
"Cô cũng có thể chọn không bị uy hiếp mà." Lam Tranh buông tay, chỉ ra ngoài cửa: "Nếu cô còn muốn chạy, giờ ta sẽ cho người đưa cô ra khỏi cung, tùy ý cô muốn đi đâu thì đi."
Không thích ngươi
Vũ Lâu không nói gì, oán hận trừng mắt nhìn hắn.
Lam Tranh lại thầm cầu trong lòng, đừng nói là muốn đi, đừng nói là muốn đi, đừng nói là muốn đi…
Vũ Lâu nhìn cửa, chán nản nói: "Ngươi thắng rồi!"
"Hừ! Coi như cô cũng biết điều!" Lam Tranh lén lau mồ hôi lạnh, quá nguy hiểm, sau này không thể tùy tiện nói như thế, lỡ nàng bảo muốn đi, chẳng phải là hắn đâm lao phải theo lao hay sao.
Yêu cầu của nàng rất đơn giản, chỉ cần gia đình bình an là tốt rồi.
Nhưng hiện tại thì sao, nàng còn khát khao cái gì? Nàng căn bản không nhìn thấy tương lai thế nào, cha mẹ, ca ca đều ở Liêu Đông xa xôi, mỗi ngày nàng đều phải chịu sự uy hiếp của Lam Tranh, nếu hắn không vui, chỉ cần một câu, thì Vũ Dương hầu sẽ không ngần ngại mà lấy mạng họ. Bản thân nàng không có cách nào thoát thân…Làm gì có ai muốn bị chi phối, áp bức đến thế này chứ.
Vì trấn an hắn, nàng có thể nhẫn nhịn, nhưng phải chờ đến khi nào, chờ cho đến lúc hắn nhàm chán, tìm được đồ chơi mới hay sao?
Thời điểm đó, liệu có còn xa không…
Nàng từng thích Lam Tranh, nhưng hắn chẳng qua là vì báo thù mà đeo mặt nạ, biểu hiện giả dối.
Tình cảm của nàng từ đầu đến giờ đã là một sự sai lầm, cho dù là yêu, cũng chỉ như hoa trong gương, trăng trong nước mà thôi!
Mặc dù thời tiết hơi se lạnh, nhưng những nụ hôn của Lam Tranh lại khiến cả hai người dần trở nên khô nóng. Lam Tranh buông đôi môi đã sưng đỏ của Vũ Lâu ra, thấy ánh mắt nàng thất thần thì lòng cũng mềm lại, cúi đầu xuống hôn trán nàng, rồi đi dần xuống hai mắt, vành tai. Vũ Lâu vốn không chịu nổi sự ôn tồn này của hắn, mặt nhanh chóng đỏ hồng lên, cảm giác hơi thở của hắn nóng hổi phả vào tai khiến nàng bật ra một tiếng ngâm nga. Lam Tranh được tiếng rên rỉ của nàng cổ vũ, lại dần hôn xuống cổ, xương quai xanh của nàng…Trăn trở, lưu luyến trên bụng nàng, khiến nàng run rẩy đến tê dại. Hắn vẫn tiếp tục đi xuống…
Vũ Lâu nhớ tới động tác hắn đã từng làm, vội ngăn lại: "Đừng…đừng…"
Lam Tranh ngừng lại, ngẩng lên từ giữa hai chân nàng, tay trái khẽ trêu chọc cằm nàng, cười nói: "Nàng nghĩ gì thế? Nàng nghĩ ta định làm gì? Hả? Nói ra xem nào!"
Vũ Lâu tránh bàn tay hắn, xấu hổ giận dữ không chịu nổi.
Lam Tranh cọ cọ vào cổ nàng, quyết tâm truy hỏi: "Nào, nói