Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2598 lượt.
n họ, phức tạp hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, không phải việc mà Phương Lâm hắn có thể can thiệp được.
Nhưng sáng sớm nay, khi hắn nghe thấy lão bộc từ y quán tới kể chuyện phát sinh tối hôm qua, trong đầu bất chợt xuất hiện một ý niệm.
Đây là do Huệ vương cố tình vu oan hãm hại.
Vũ Lâu vì hắn mà chịu bao đau khổ như vậy còn chưa đủ hay sao? Vì sao hắn còn không chịu buông tha, còn muốn tra tấn nàng như vậy?! Rốt cuộc là Vũ Lâu đã làm gì sai để Huệ vương hận nàng như thế?!
Phương Lâm khẩn cầu Vũ Dương hầu dẫn hắn vào cung gặp Huệ Vương. Vũ Dương Hầu rất có cảm tình với người có tên đọc gần giống tên mình này, lập tức đồng ý. Có Vũ Dương Hầu giúp đỡ, việc vào cung gặp Huệ vương đơn giản hơn rất nhiều. (Sao ta nghi bạn Vương Lân cũng đoạn tụ quá =)))
Vừa thấy Huệ Vương, Phương Lâm đi thẳng vào vấn đề: "Điện hạ, vì sao người không thể buông tha cho Vũ Lâu? Còn muốn hại nàng như vậy?!"
Lam Tranh đang ngồi ngắm mấy bức tranh thêu bỗng ngẩn ra, không hiểu gì cả: "Ngươi đang nói gì vậy?"
"Dù thế nào, thì Vũ Lâu cũng có thể sẽ không có khả năng sinh con nữa, chẳng lẽ điều đó còn chưa đủ trở thành nỗi đau cả đời của nàng hay sao?" Phương Lâm cười lạnh: "Có lẽ, đây đúng là lý do khiến ngài muốn hại nàng phải không?"
Đầu Lam Tranh ong lên một tiếng, giống như bị người ta đánh một cái thật đau.
"Ngươi nói gì? Vũ Lâu sẽ không thể sinh con nữa?"
Oan gia lại đối mặt
Tần Vũ Lâu bị giam trong ngục tối ẩm thấp đã một ngày trời, cơm nát cháo thiu, nàng cũng chẳng muốn động đũa, chỉ dựa ở góc tường, ngước lên cửa sổ trên mái nhà, muốn nhìn một chút sắc trời bên ngoài. Chợt dưới chân có cảm giác lạ lạ, vừa nhìn xuống đã thấy một con chuột rất to, nàng sợ tới trắng bệch mặt mũi, vội vàng đứng dậy đi đến cửa nhà giam, không kìm được, nàng kêu lên: "Có ai không ---- có ai không -----"
"Gọi cái quái gì thế?" Tên cai ngục bực mình quát to: "Có chuyện gì?"
"Có chuột, có thể đổi phòng giam khác cho ta được không?"
"Ha ha ha." Tên cai ngục đưa mắt nhìn khắp người Vũ Lâu: "Đổi phòng giam khác cho ngươi cũng được, nhưng để ông đây khoái lạc một hồi đã, rồi đổi cho ngươi." Tên cai ngục bắt đầu thò tay qua khe cửa vuốt ve mặt Vũ Lâu.
Trong nhà tù, không khí rất lạnh lẽo. Vũ Lâu khẽ thổi vào hai lòng bàn tay để sưởi ấm, cả người nàng bây giờ, chỉ có mỗi đầu lưỡi là còn ấm áp.
Đúng lúc đó, cánh cửa bên ngoài lại được mở ra, tiếng bước chân dần đi đến gần, dừng lại trước cửa buồng giam của nàng.
"Vũ Lâu……"
Giọng nói quen thuộc này, còn có thể là ai.
Nàng biết, cũng không quay đầu lại. Trong lòng nói, đúng là vừa ăn cắp vừa la làng, đã bày kế đưa nàng vào đây, giờ còn đến giả vờ làm người tốt, cứu nàng ra ngoài, muốn khoe khoang lòng tốt hay sao. Đúng, nhất định là thế, hắn giỏi nhất là đùa giỡn người khác, bàn tay nàng bất giác nắm chặt lại.
"Còn không mau mở cửa ra!"
"Vâng, điện hạ!"
Tiếng xiềng xích ồn ào vang lên, bước chân người kia càng thêm gần, rồi dừng lại sau lưng nàng, hắn lại gọi tên nàng: "Vũ Lâu……"
Bốp!
"Cút!"
Một cái tát, thêm một chữ \'cút\'.
Đây là lễ vật gặp mặt nàng trao cho hắn.
Lam Tranh bị đánh đến hoa cả mắt, hắn vừa nghe Phương Lâm báo lại, liền không dừng vó ngựa, vội vàng tới cứu nàng, kết quả là đổi lấy sự đối xử thế này đây.
"Nàng!"
Sự phẫn nộ bỗng dâng trào, nhưng vừa nhìn thấy đôi môi xanh tím của nàng, nỗi tức giận của hắn lại bay lên tới chín tầng mây. Hắn nhanh tay cởi áo choàng trên người, phủ lên cho Vũ Lâu.
Vũ Lâu không chịu nhận, lui lại phía sau, cười lạnh: "Đến giả vờ làm người tốt à?"
"Nàng theo ta đi đã, những chuyện khác, chúng ta từ từ nói sau." Lam Tranh thương lượng với nàng: "Được không?"
Vũ Lâu lắc đầu, vẫn cười lạnh: "So với việc ở chung với ngươi, thì ở nơi này còn tốt hơn."
Lam Tranh đến gần từng bước, vẫn muốn khoác áo choàng cho nàng: "Thân thể nàng không tốt, nơi này lạnh như vậy, đừng để bị nhiễm bệnh."
Hắn vừa nói đến từ thân thể, sự tức giận trong lòng Vũ Lâu lại bùng lên, giật áo choàng của hắn ném xuống đất: "Ngươi còn có mặt mũi nào mà nói thế, ta chịu khổ vì ai chứ?"
Những lời này vốn là chỉ trích hắn, không ngờ Lam Tranh lại thực sự đáp lại: "Đều là vì ta." Càng khiến Vũ Lâu tức giận muốn tát cho hắn mấy cái nữa, nhưng vì uất ức, nước mắt lại trào ra: "Tất nhiên là vì ngươi rồi! Ngươi mau cút đi, đừng ở đây hại ta nữa! Ta đã không thể trêu chọc vào ngươi rồi, còn không cho ta trốn đi nữa hay sao?"
"Ta không có ác ý, nàng đừng trốn tránh ta…Trước kia là ta sai…" Lam Tranh áy náy cúi đầu.
"Ngươi biết cái gì là sai sao?" Sự oán hận trong lòng càng dâng lên, hận không thể mọc thêm mấy cái miệng mà kể tội Lam Tranh, nhưng vì quá tức giận, nên tuy có ngàn lời nói, cũng lại chẳng nói được gì. Nàng chỉ vào cửa buồng giam nói: "Ngươi cút đi! Đừng nghĩ là giả mù sa mưa thì sẽ khiến ta tha thứ cho ngươi, ta biết ngươi giỏi nhất là diễn kịch! Ta sẽ không ngu ngốc nữa đâu."
Lam Tranh thầm thì: "Khả năng diễn kị