Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342577

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2577 lượt.

n ta. Về chuyện làm giả ngày sinh, ta chỉ nói với mình hắn….. Nhưng hắn lại dùng chuyện đó hại nhà ta." Theo thánh chỉ ban xuống có thể thấy được, lần này Lam Tranh không niệm tình xưa nữa, đã hoàn toàn động sát tâm rồi.
Vương Lân nói: "Là do Tông Nhân phủ giở công văn cũ ra, vô tình phát hiện có điểm kỳ quái……"
"Đừng nói những lời nói dối mà ngay cả ngài cũng không tin được nữa đi." Nàng buồn bã nói: "Lần này chắc chắn là hắn làm. Cho dù Tông Nhân phủ có tra xét, thì cũng là do Huệ vương sai khiến."
Chuyện này không hề sai. Vương Lân khẽ sờ sờ mũi, nói: "Ta cũng không biết được ý đồ của điện hạ. Nhưng mà, hắn tuyệt đối không muốn để ai làm nhục cô."
Vũ Lâu nói: "Là để cho chỉ có hắn làm nhục ta được phải không?
"A……" Vương Lân lại cứng lưỡi, không nói gì một lúc lâu.
"Không biết Hầu gia có tin tức gì của người nhà ta không?"
"Đã truy nã khắp cả nước, bọn họ không thể trốn thoát được đâu. Có điều, hiện giờ vẫn chưa có tin gì của bọn họ."
Không có tin gì tức là tin tốt. Nhưng khắp thiên hạ đều là đất của Hoàng tộc, có thể chạy đi đâu được nữa. Mặt Vũ Lâu lộ ra vẻ ưu sầu, buồn bã ngồi xuống bàn, mệt mỏi chống tay lên trán: "Ta có thể rời khỏi kinh thành, không muốn lưu luyến gì, ra biên ải hội ngộ người nhà, để sống cuộc sống bình bình an an đến hết đời,…… vì sao hắn không chịu buông tha cho ta…… Hắn đúng là một người có thù tất báo, ta làm hắn mất thể diện một lần, thì hắn sẽ trả lại ta gấp bội."
Vương Lân thấy khóe mắt nàng có ánh nước mắt, vì muốn tránh cho nàng nghi ngờ, chỉ nói một câu: "Tần cô nương hãy giữ gìn sức khỏe, Vương gia đều đã sắp xếp hết rồi." Nói xong hắn đứng dậy rời đi. Chờ hắn đi khuất, Vũ Lâu ngồi yên ở trước bàn, nghĩ đến tương lai của mình và người nhà, lại khóc to một hồi.






Như người xa lạ
Ngày hôm sau, một thái giám già đến thay cho tên thái giám chủ quản cũ. Mọi người đều gọi ông là Lý công công, nên Vũ Lâu cũng gọi theo. Giáo phường tư chung quy cũng là nơi xướng ca, so với Ca Phỉ lâu thì nơi đây càng hút bạc nhiều hơn, các đại thương nhân và quan lại thường xuyên ra vào chỗ này. Tối đến, những ca khúc dâm đãng không ngừng vang lên bên ta. Vì Vương Lân đã dặn trước, nên tạm thời nàng không có nguy cơ phải tiếp khách, nhưng chỉ cần còn ở trong giáo phường tư một ngày, thì nàng đã cảm thấy mình bẩn thỉu từ đầu đến chân rồi.
Đêm càng khuya, càng thêm huyên náo. Vũ Lâu ngồi an nhàn trong phòng, bỗng cánh cửa rầm một tiếng bị mở ra, một tên nam nhân say khướt bước vào, xiêu xiêu vẹo vẹo, vừa nhìn thấy Vũ Lâu đã cười toe toét nói với nàng: "Tiểu mỹ nhân, nàng ở trong này làm gì. Lại đây, hầu gia uống rượu nào." Dứt lời, hắn ta liền vồ lấy nàng, Vũ Lâu đứng vụt dậy né tránh, vừa chạy ra cửa đã nhìn ngay thấy gã sai vặt chạy vào.
"Gia --- gia--- nàng này không được đâu, để chúng ta chọn cho ngài cô nương khác."
Gã nam tử kia không chịu, vừa nghe thấy không được liền tức giận quăng cốc chén xuống đất: "Tại sao lại không được? Gia đây không thiếu tiền."
"Ta vốn không biết điện hạ hay gì cả, khách quan đừng lo lắng." Vũ Lâu vừa lôi vừa kéo. Đột nhiên cảm thấy tay hụt một cái, quay lại nhìn, hóa ra người kia vì muốn chống cự để không bị lôi đi mà quỳ sụp xuống đất. Nàng cũng không thể lôi kéo thêm, vừa thả tay ra, người kia đã vội vàng chạy biến mất, nhanh như chớp không thấy đâu nữa.
Lam Tranh khinh thường nhướng mày cười nhạo: "Xem ra, nàng có tình, nhưng người ta lại không có ý."
Những lời này, cũng là hắn tự nói với chính mình.
"Dịch cầu vô giới bảo, nan đắc hữu tình lang" (Bảo vật thì dễ kiếm, tình lang tốt khó tìm). Vũ Lâu hạ thấp người thi lễ: "Điện hạ tới đây, nên thoải mái hưởng lạc cho thật tốt, ta chỉ là một phụ nhân thô bỉ, không dám làm chướng mắt ngài." Dứt lời, nàng xoay người bước đi. Lam Tranh cũng không giữ lại, mặc kệ nàng đi.
Nàng đẩy cửa phòng mình ra, thổi tắt đèn đi, nhìn những ngọn đèn sáng ngoài cửa sổ, nàng bịt chặt hai tai, ngồi co ro trên giường. Chỉ vài ngày ngắn ngủi, mà dường như nàng đã khóc hết nước mắt của cả một đời mình. Không biết giờ mọi người thế nào rồi, nếu bị bắt lại sẽ không còn đường sống nữa.
Đang mải nghĩ ngợi, cửa đột nhiên bị đạp mạnh, Lý công công cùng vài gã sai vặt bước vào: "Vẫn còn sớm mà đã tắt đèn rồi à, Tần Vũ Lâu, mau đứng dậy đón khách." Vũ Lâu vén màn lên hỏi: "Không phải đã bảo ta không cần tiếp khách sao?"
"Là khách quý, đừng hỏi nhiều."
Gã sai vặt đốt nến lên, căn phòng lại bừng sáng. Lý công công vừa nhìn thấy Vũ Lâu đã kêu lên một tiếng: "Cô xem cô kìa, khóc đến sưng cả mắt như quả hạch đào rồi, mau lấy phấn che đi. Để ngài không vui sẽ phá hỏng chuyện lớn đó." Hai lão bà lập tức đi vào, không nói nhiều, lôi ngay Vũ Lâu xuống dưới đặt nàng ngồi bên bàn trang điểm, nhanh tay thoa phấn cho nàng, Vũ Lâu vội nói: "Để ta tự làm, các người đừng động vào ta!"
"Vậy cô mau mau lên!"
Vũ Lâu chỉ đơn giản dặm một chút phấn lên mắt, đứng dậy nói: "Đi được rồi."
"Như vậy sao được, cô nhìn môi cô k