Đem Hạt Giống Tình Yêu Cắm Vào Máu
Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2574 lượt.
trải qua biết bao đau khổ như vậy. Chuyện này so với những chuyện trước kia, cũng được coi là có phúc lắm rồi……"
"Cô là người có phúc không biết hưởng. Ta cho cô hưởng phúc nhưng cô lại không đón nhận." Ta dùng cả tâm can để trao cho nàng, còn nàng thì sao.
"Ta đúng là không biết hưởng phúc."
Dù hắn nói gì, nàng cũng đều nhận hết, Lam Tranh không thoải mái chút nào: "Cái miệng ngang ngạnh của cô đâu rồi?!"
"Ta cam chịu thôi." Nàng mỉm cười: "Xin ngài cho ta lui xuống trước, rửa sạch vết thương đã." Vũ Lâu chỉ vào vết máu trên trán nói: "Nếu lát nữa máu chảy xuống mắt, sẽ không nhìn rõ đồ đạc nữa." Nàng đi ra chậu rửa tay bên ngoài, rửa vết máu trên trán đi, nhìn máu đỏ lan ra trong nước, mũi nàng cay xè. Những chuyện này, bao giờ mới có thể chấm dứt đây? Chỉ là mong muốn sống bình thường qua ngày mà sao khó đến vậy. Nàng không phải người tham giàu sang phú quý, dù cho phải sống khổ sở qua ngày ở Liêu Đông cùng người nhà, nàng cũng vui vẻ chịu đựng. Vì sao hắn không buông tha cho nàng? Sợ Lam Tranh nghe thấy tiếng khóc của mình, nàng cắn tay áo, cố nén lại, một lát sau mới tát nước lên mặt, lau sạch nước mắt rồi mới quay vào phòng trong.
Lam Tranh kéo tay cô gái vừa đánh đàn ban nãy: "Trừ ngươi ra, những người khác ra ngoài hết đi!"
"Vâng." Ba người kia rời khỏi người Lam Tranh, kính cẩn đi ra ngoài. Vũ Lâu cũng xoay người định rời đi, lại nghe Lam Tranh gọi: "Tần Vũ Lâu, cô ở lại."
Mặt nàng không đổi sắc, đứng trước mặt hắn, mặc hắn sai khiến.
"Cởi quần áo ra."
"Hả?"
"Nhanh lên!"
"…… Vâng." Dù sao, thân thể của nàng, có chỗ nào hắn chưa nhìn qua đâu. Nàng cởi áo, nhẹ buông tay, xiêm y rơi xuống đất.
"Cởi tiếp đi."
Nàng mỉm cười: "Vâng"
Nàng cởi yếm, quay mặt về phía hắn. Lam Tranh liếc một cái, chép miệng nói: "Đúng là thân thể của nàng ta vẫn đẹp hơn." rồi hắn kéo mỹ nhân lên giường, ngã người xuống, ra lệnh cho Vũ Lâu: "Cầm đèn, đứng trong này hầu hạ."
Vũ Lâu cố nuốt nước mắt xuống, cười nói: "Vâng". Nàng cúi người nhặt quần áo, mặc từng cái từng cái một vào, xoay người cầm cây nến trên bàn, rồi trở lại bên cạnh giường, giúp Lam Tranh đang tầm hoan buông màn xuống, ánh mắt hai người thoáng chạm nhau, nhưng Vũ Lâu vẫn quay mặt đi trước.
Nàng nhìn ánh lửa nhảy nhót, nghe từ trong màn truyền ra những tiếng triền miên thối nát, trong lòng còn khó chịu, khổ sở hơn vừa rồi rất nhiều. Lớp vỏ bọc cứng cỏi của nàng bỗng chốc bị phá hủy. Nàng đi đến bên bàn, rót một cốc nước, nhìn cử động của hai người trên giường, chỉ muốn vén màn lên hất cho một cái. Nhưng vẫn cố nhịn xuống. Vũ Lâu đặt cây nến xuống, mặc kệ Lam Tranh hung dữ gọi đằng sau, nàng vẫn chạy vội ra cửa.
Nàng đánh ngã những thị vệ Lam Tranh mang đến đang canh ngoài cửa, định chạy đi.
"…… Ta không muốn ở đây, các ngươi đưa ta về đi……"
Đang lúc không để ý, nàng lại nghe thấy một người đứng bên cạnh những thị vệ kia nói như vậy, Vũ Lâu vô tình liếc mắt nhìn người đó một cái, nhưng cái nhìn này lại khiến nàng kinh ngạc đến tột cùng, dừng hẳn bước chân lại, nhìn người nam tử đang nói chuyện kia.
Lam Tranh vừa vặn đuổi tới nơi, cầm tay Vũ Lâu, dữ tợn nói: "Ai cho cô đi…… Ta còn chưa……" Hắn không thể không nhìn theo ánh mắt Vũ Lâu, thấy nàng đang ngây ngốc nhìn Hàn Vương thế tử Vân Triệt, đường đệ (Em họ) của mình.
Vân Triệt cũng chú ý tới người con gái đang đứng nhìn mình, hắn chần chừ một chút, rồi lấy khăn tay ra đưa cho Vũ Lâu: "Tỷ tỷ, trán của tỷ bị thương kìa."
Ánh mắt Vũ Lâu không rời được khỏi mặt Vân Triệt: "…… Khuôn mặt của ngươi và hắn……"
"Tỷ tỷ nói ta giống ai?"
Lam Tranh đẩy chiếc khăn tay của Vân Triệt về lại phía hắn, nói: "Sao ai đệ cũng gọi tỷ tỷ thế, thân phận của nàng đâu xứng được đệ gọi như vậy?"
Vân Triệt nghe thấy thế, cười nói: "Vậy ta nên gọi tỷ thế nào?"
Nàng như giật mình tỉnh mộng: "Ta tên là Tần Vũ Lâu!"
Lam Tranh không ngờ lại có người đến phá rối, ánh mắt của nàng khiến hắn dao động, rốt cuộc quay sang trừng trừng nhìn Vân Triệt: "Đệ có biết nàng là ai không?"
Vân Triệt cười tươi, trong sáng như nước: "Là Tần Vũ Lâu mà."
Nàng lập tức ừ một tiếng, mỉm cười nhìn Vân Triệt. Lam Tranh thấy mình như người ngoài cuộc, bèn kéo áo một hộ vệ: "Ngươi mau đưa lão bộc của Tần phủ trước kia tới đây cho ta hỏi chuyện…… Không, trực tiếp đón Phi Lục về kinh thành cho ta!"
Rốt cuộc còn chuyện gì của Tần Vũ Lâu mà hắn không biết?
Những người đó là ai?
Lam Tranh giơ ngang tay ra che trước mặt Vũ Lâu, ngăn cách giữa nàng và Vân Triệt: "Không cho cô nhìn hắn!"
Vũ Lâu chán ghét lườm hắn: "Vì sao?" Lam Tranh nói: "Hắn là Hàn Vương thế tử, cô có thân phận gì, không được nhìn thẳng hắn."
Hắn nói rất đúng, nàng nhìn đối phương như vậy đúng là không hợp với cấp bậc lễ nghĩa, nàng không có cách nào khác, đành phải cúi đầu. Lam Tranh thấy nàng chịu thua, vội vàng lệnh cho thị vệ: "Mau đưa thế tử về đi."
Vân Triệt nghe thấy thế, thở nhẹ ra một hơi như trút được gánh nặng: "Ở đây chẳ