Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342476

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2476 lượt.

br>"…… Ta phát hiện trang sức hắn tặng ta có vấn đề, nên chất vấn hắn mới biết, trang sức đó là lấy trộm từ trong huyệt mộ ra…… Ta nói muốn tố giác hắn, dưới tình thế nguy cấp, hắn đã bắt cóc ta, giam ta trong này."
"Hắn mà cô nói, có phải là con trai Trâu Phàm không?"
"…… Phải……"
Lam Tranh hừ giọng: "Ngươi có muốn tố giác hắn cũng không thể nói thẳng với hắn được. Trộm đồ trong lăng tẩm của Hoàng thất là tội tru di cửu tộc, hắn không giết ngươi đã là phúc cho ngươi lắm rồi."
Vũ Lâu dậm chân, nhéo Lam Tranh một cái: "Nàng ta đã đau khổ như vậy rồi, mà chàng còn mỉa mai nữa."
Lam Tranh xoa xoa cánh tay bị nàng nhéo: "Được rồi, được rồi, ta không nói, chúng ta đi thôi."
"Chàng không cứu nàng ta sao?"
"Ngày mai ta sẽ sai người vào tuần tra, làm bộ như phát hiện nơi này có vấn đề, sau đó cứu nàng ta lên." Lam Tranh nói: "Giờ nếu cứu nàng ta lên ngay, thì cái tội tự ý xâm nhập vào lăng tẩm của Trinh Ý Thái hậu, ta sẽ phải nhận đủ đấy."






Quỷ thần phá án
Lam Tranh để cho Vũ Lâu đạp vào vai mình, rồi đẩy nàng lên, sau đó hắn tự phi thân ra khỏi động. Ngoài trời bắt đầu sáng, những tia nắng ban mai mỏng manh không giấu được ánh sáng lấp lánh chiếu rọi xuống con đường mòn trên núi.
Vũ Lâu phủi bụi đất trên người, hít sâu một hơi, mỉm cười nói: "Vẫn là thế giới bên ngoài tốt hơn." Nàng xoay người, thấy Lam Tranh đang nhíu mày nhìn cửa động liền hỏi: "Chàng nghĩ gì vậy?"
"Có gì đó hơi kỳ quái……" Hắn vuốt cằm nói: "Chúng ta nói là phải đi, vậy mà nàng ta quá phối hợp. Nếu đúng ra, bị cầm tù lâu như vậy, nhìn thấy có người đến cứu thì sống chết cũng phải đòi ra bằng được ấy chứ."
"Chắc là con gái nhà quan, nên hiểu lý lẽ." Vũ Lâu kéo hắn, vừa đi vừa nói chuyện: "Sao mà suy luận nhiều thế, chàng mau về tắm rửa đi, rồi lát nữa phái người cứu nàng ta ra."
Vũ Lâu giương mắt theo dõi hắn: "Nói nhảm, từ nhỏ chàng đọc qua sách là đã nhớ rõ, chẳng lẽ không nhớ được ai hầu hạ chàng sao?"
"Lời thánh nhân thì phải lưu tâm, chuyện phàm phu tục tử chỉ là gió thoảng mây trôi thôi."
Nàng kéo cẩm bào của hắn, túm túm gọn lại rồi ném vào góc tường: "Xui xẻo!"
Hắn cười hì hì, kéo xiêm y của nàng: "Đúng thế, xui xẻo lắm, cởi hết đi."
Móng vuốt sói còn chưa kịp cởi ra thì đã bị nàng đập cho một cái: "Ta đi gọi thị nữ đến hầu hạ chàng, chàng chờ đó."
Lam Tranh không hiểu gì cả, vừa rồi vẫn còn tốt đẹp, sao chớp mắt một cái mặt đã biến sắc rồi: "Vũ Lâu, nàng đừng đi." Hắn chợt nhớ ra, có thể do vừa rồi nhắc đến chuyện thị nữ kia, nên vội giải thích: "Ta sợ nàng thế này nên mới không nói đấy, thật sự không có gì mà." Hắn ôm nàng vào lòng, thân mật một hồi, rồi lôi kéo nàng vào thùng tắm. Vuốt ve nàng lại khiến hắn động tình, nhưng vì nghĩ đến nàng đang mang thai nên đành nhịn xuống.
Vũ Lâu thấy vẻ mặt quẫn bách của hắn, khẽ nheo mắt lại, rồi cười xấu xa, cố ý tới gần hắn, ngón tay ngọc khẽ di chuyển từ ngực hắn xuống. Nhìn thấy tay nàng như có như không chuẩn bị rơi vào trong nước, Lam Tranh vội túm lại, cắn cắn đầu ngón tay nàng nói: "Chọc giận ta, cẩn thận ta ăn nàng đấy."
Nàng ôm bụng, cúi đầu thở dài: "Đứa con đáng thương của ta, con có phụ vương như vậy không biết là có thể an toàn mà ra đời không đây."
Hai người cũng biết có đứa bé này là chuyện khó khăn đến thế nào, nhất là Lam Tranh. Hắn vội giơ tay làm ra vẻ tù binh đầu hàng: "Ta cam đoan không chạm vào nàng nữa, sẽ ít ham muốn hơn cả hòa thượng quy y trên núi Ngũ Đài."
Nghe hắn nói vậy, Vũ Lâu bật cười. Lam Tranh nhìn nụ cười của nàng, trong lòng lại nảy sinh ham muốn, sợ cầm lòng không được, bèn vội vội vàng vàng tắm cho xong rồi mặc y phục rời đi. Dọc đường đi, hắn phải liên tục hít sâu hít sâu…






Ngoéo tay
"Là tự chàng xông từ ngoài vào, rồi giật khỏi tay ta vứt lên giường, lại còn trách ta nữa?!" Nàng kéo Lam Tranh lên, tìm thấy kim trên lưng hắn, tiện tay nhéo cho hắn một cái: "Trông chàng kìa, có khác gì gặp quỷ không?!"
"Đúng là gặp quỷ mà!" Đột nhiên hắn nhớ ra, chuyện này không nên nói cho Vũ Lâu biết, liền cười cười, đùa giỡn: "Nàng gặp phải ta, không phải là gặp đúng sắc quỷ hay sao." Hắn kéo vai nàng, cúi xuống định hôn, nhưng ngay khi môi hắn chạm vào làn da mịn màng của nàng, liền a lên một tiếng rồi tránh vội ra, ôm tay, vẻ mặt đáng thương lên án: "Sao nàng lại đâm ta nữa?"
Vũ Lâu thổi thổi cây kim: "Đã sắp làm phụ thân rồi, có thể ra dáng, đứng đắn một chút không?!"
"Nếu ta mà đứng đắn, thì làm sao có con được?!"
"Ta vừa gặp ác mộng……"
Nàng nghĩ hắn lại mở thấy quá khứ bi thảm, nên cơn tức cũng tiêu tan đi, ôm hắn dịu dàng nói: "Đều là quá khứ rồi, đừng sợ."
Lam Tranh biết nàng hiểu sai ý, nhưng như vậy cũng được, hắn không muốn giải thích: "Vũ Lâu, nàng nói, trên đời này có ma quỷ không?"
"Không biết……" Nàng than thở: "Nhưng mà thiên hạ rộng lớn như vậy, chuyện thần kỳ, quỷ quái gì cũng không ai nói chính xác được."
Hắn ừm một tiếng, rồi chui vào