Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em
Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2479 lượt.
là vậy sao?!" Trâu Phàm nói.
"Họ Trâu kia, ta giết ngươi!" Ông không thèm để ý đến mũi thương mũi giáo trên lưng, lao người định đánh Trâu Phàm, hai tay bóp chặt cổ lão: "Ta giết ngươi, giết ngươi để đền mạng cho con gái ta!"
"Dừng tay!" Lam Tranh ném cốc trà về phía Lâm thị lang, cốc vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, văng lên người họ, khiến hai người tạm thời tách ra.
"Điện hạ, xin làm chủ cho vi thần… hu hu hu…"
Lam Tranh nói: "Lâm thị lang, nếu ngươi muốn tố cáo Trâu thị lang, thì phải có chứng cứ vô cùng xác thực mới được, nếu không, tội dẫn người xâm nhập tẩm lăng của Thái hậu, vốn sẽ phải phạt năm mươi trượng, rồi áp tải về kinh thành chịu thẩm tra. Nhưng bản Thái tử niệm tình ngươi lo lắng muốn cứu con gái, nên tạm thời không truy cứu, phạt ngươi bồi thường nửa năm bổng lộc cho Trâu Phàm vì đã đánh hắn bị thương. Nếu còn dám đại náo tẩm lăng, ta sẽ không dễ dàng tha nữa đâu! Lui xuống đi!"
Trâu Phàm quỳ gối hành đại lễ: "Điện hạ thánh minh!"
Lâm thị lang buồn bực khóc nức nở, thi lễ với Lam Tranh xong liền bị người ta kéo đi.
Lam Tranh sai người đỡ Trâu Phàm dậy, ôn hòa nói: "Hai năm nay đã vất vả cho Trâu đại nhân nhiều rồi, về sau ta cũng mong ái khanh sẽ cống hiến thật nhiều cho quốc gia."
Trâu Phàm quỳ xuống: "Thần xin cúc cung tận tụy!"
Lam Tranh trấn an mọi người, buổi trưa đi dạo một vòng quanh khu vực thi công bên ngoài lăng tẩm, rồi lại tiếp kiến vài quan viên quan trọng ở Kim Lăng, đến khi mệt nhoài mới quay về.
Vừa vào phòng, nhìn thấy Vũ Lâu đang đọc sách, hắn rút cuốn sách vứt sang một bên, kéo nàng ngã xuống giường, gối đầu lên đùi nàng nói: "Mệt chết ta mất! Đúng là không phải nơi cho người ở mà!"
Vũ Lâu nói: "Ai bảo chàng không chịu ăn điểm tâm, chạy luôn đi như thế, không mệt mới là lạ!"
"Không ăn cơm cũng đâu phải chuyện gì lớn." Lam Tranh nói: "Buổi sáng hoan hảo cùng nàng mới tốn thể lực."
Vũ Lâu đỏ bừng mặt, nhéo hắn: "Còn đổ lỗi cho ta nữa! Chàng mau đứng lên, ta đã sai người vào trong thành mua chút điểm tâm đặc sản ở đây, để chàng thay đổi khẩu vị, thử một chút xem có vừa miệng không."
Lam Tranh xua tay: "Buổi tối ta còn có việc, nằm nghỉ trước đã, không ăn."
"Không được, ăn xong rồi ngủ tiếp!" Vũ Lâu sai thị nữ bê điểm tâm vào, đỡ Lam Tranh dậy, rồi tự mình cầm điểm tâm đút cho hắn. Lam Tranh nuốt chửng cả mấy miếng to như quả táo rồi nằm xuống ngủ tiếp.
Vũ Lâu cởi giày cho hắn, dịu dàng hỏi: "Thế nào? Ăn ngon không?"
Lam Tranh ừ một tiếng. Vũ Lâu lại đẩy hắn: "Chàng nói đi xem nào."
"…… Ngon mà."
Vũ Lâu không nói cho Lam Tranh biết, điểm trâm đó là do nàng tự làm. Nghe hắn khen ngon, nàng cũng thấy vui vui trong lòng, miệng khẽ cười: "Chàng ngủ trước đi, đến canh ba ta gọi chàng dậy."
***
Đang mơ mơ màng màng thì có tiếng Vũ Lâu truyền tới bên tai: "Lam Tranh, đến giờ rồi, rốt cuộc là chàng có chuyện gì?"
Lam Tranh ngồi bật dậy, nhìn bốn phía, quả nhiên xung quanh đã tối đen: "Canh ba rồi à?"
"Ừm."
Lam Tranh nói: "Tốt lắm, canh ba, quỷ xuất môn, để bản Thái tử ta đi bắt quỷ nào."
Dứt lời, hắn đi giày định xuất môn, Vũ Lâu lo lắng đương nhiên cũng đi theo. Hai người lặng lẽ ra khỏi viện, đi về hướng tẩm lăng.
Gió đêm hiu hiu, mây đen che khuất ánh trăng, không thấy một tia sáng nào. Hai người bước chầm chậm trong bóng đêm.
Vũ Lâu vẫn lấy tay che bụng, vô cùng căng thẳng, nàng không thể để bị ngã sấp xuống.
"Lam Tranh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Lam Tranh liền kể lại chuyện ban ngày, Vũ Lâu nghe xong, hừ giọng: "Sao chàng không bắt tên họ Trâu kia lại?"
"Không có chứng cứ, hơn nữa, nếu bắt hắn, thì bao nhiêu chuyện rối rắm trong việc tu sửa tẩm lăng này sẽ đột ngột đổ lên đầu ta, ta mới đến, làm sao lo liệu được. Ta đã phái người quay về kinh thành bẩm báo, để cậu ta phái một viên quan khác đến tiếp nhận công sự ở đây. Nhưng mà, ta phải điều tra chuyện quỷ than khóc này cho rõ ràng đã. Hừm ---- nàng nghe thử xem ----"
Vũ Lâu lắng tai nghe, quả nhiên thấy tiếng khóc xa xa gần gần. Nàng sợ run người, túm lấy tay áo Lam Tranh: "Đừng dọa ta, chẳng qua là tiếng gió thôi mà."
Lam Tranh cảm thấy bộ dáng sợ hãi của nàng rất đáng yêu, liền ghé sát vào tai nàng trêu chọc: "Đền --- mạng ---- cho ---- ta----"
Vũ Lâu giật thót người, rùng mình một cái, rồi kịp nhận ra là Lam Tranh giở trò quỷ, liền đấm hắn: "Chàng hù chết ta, coi chừng một xác hai mạng."
Lam Tranh ngẩn người, sau đó vui vẻ nói: "Nàng có thai?"
Vũ Lâu mím môi cười gật đầu: "Lúc trước chưa xác định nên không dám nói cho chàng, hôm nay mới chẩn đoán chính xác."
"Ta sắp làm cha------"
Lam Tranh cao hứng nhảy vọt lên.
"Chàng chậm một chút!"
Vũ Lâu vừa nói xong, chợt nghe Lam Tranh a một tiếng rồi không thấy người đâu nữa.
Trước mặt nàng xuất hiện một động tối tăm sâu hoắm.
"Lam Tranh!"
"Ta không sao." Tiếng hắn truyền lên từ đáy động.
Nghe thấy hắn nói không sao, Vũ Lâu thở phào một hơi, rồi oán trách: "Vui quá hóa buồn. Chàng chờ đó, ta đi gọi người."
"Vũ Lâu…… Ở đây có vấn đề."