Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342628
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2628 lượt.
ói chuyện gì: "Ngươi đang nói gì thế?"
"Nói cái gì à? Phong thư này là thư cha ta gửi cho ta, ông ấy căn bản không nhận được lá thư mà ta nhờ ngươi chuyển! Ta hỏi ngươi, thư ta viết cho ông ấy, ngươi vứt đi đâu rồi?"
Thẳng thắn
"Ta hỏi ngươi, lá thư của ta, ngươi vứt đi đâu rồi?"
Hắn bệnh nặng, nàng lại đến ép hỏi về lá thư của nàng, Lam Tranh lặng lẽ nhìn Vũ Lâu, thành thật trả lời: "Ta đốt rồi."
"Đốt?"
"Ừ."
Vũ Lâu mắt rưng rưng cười lạnh, tâm như tro tàn: "Phi Lục nói chuyện ta mang thai hơn một tháng cho Lưu Hi, đương nhiên Lưu Hi sẽ nói cho ngươi, sau đó y quan trong phủ của ngươi cố tình chẩn sai ngày, bức ta về nhà mẹ đẻ, sau đó…… sau đó……" Vũ Lâu nuốt nước mắt, nghẹn ngào nhớ lại đoạn thời gian thống khổ nhất của nàng: "Ngươi dùng xạ hương hại ta…… làm ta sinh non…… giờ còn muốn ta nói cụ thể ra nữa hay sao…… Lam Tranh, ngươi thật thông minh, nghĩ được ra việc dùng gỗ đóng thùng tắm ngâm xạ hương để hại ta……"
Lam Tranh ngồi bật dậy, bất chấp trên người đang có bệnh, vội bước xuống giường đi đến trước mặt nàng, nắm tay nàng: "Nàng mau kể lại cho ta nghe." Vũ Lâu đẩy hắn: "Cút ngay, đừng động vào ta!" Thể lực của Lam Tranh không thể chống đỡ nổi, bị đẩy lui từng bước, đụng vào mép giường, ngã ngồi xuống giường, hắn nói: "Vũ Lâu…… nàng hãy nghe ta nói, nàng hiểu lầm ta, ta không làm chuyện đó."
Nàng không hề tin hắn một chút nào cả: "Không làm? Ta không bao giờ… tin ngươi nữa, Lam Tranh, ngươi muốn đùa bỡn ta đến lúc nào?"
Nàng nói hắn như thế. Nàng chỉ nhớ những chuyện xấu của hắn, vĩnh viễn cũng không nhìn ra hắn đối xử với nàng tốt thế nào.
Hắn có trăm phương nghìn kế có thể đẩy nàng vào chỗ chết mà không tốn chút sức lực nào, vậy mà năm lần bảy lượt hắn lại hao phí tinh lực để đối xử tốt với nàng.
Thật ra là hắn đâu có hồi phục đâu, vẫn ngốc nghếch đến mức đáng thương.
Hắn đau lòng không chịu nổi, cười tự giễu: "Ta đúng là một kẻ xấu xa." Nước mắt không tràn ra, mà chảy ngược vào trong lòng.
"Ngươi hồi phục từ bao giờ?" Nàng cắn mạnh môi: "Người đang ngồi ở đây là ai? Có lẽ căn bản ta không hề biết ngươi……"
Vì nàng, mà có lẽ hắn đã bị lộ bên phía Thái tử, giấu diếm nàng nữa cũng chẳng để làm gì.
Hắn cười, bỏ đi lớp ngụy trang của mình: "Từ đầu, cũng chỉ có một Độc Cô Lam Tranh là ta thôi."
Nàng nhìn nụ cười của hắn, chẳng biết sao, khóe miệng cũng khẽ nhếch lên cười, nhưng nước mắt lại không ngừng chảy, nàng lau nước mắt, hít sâu một hơi: "Thật quá lợi hại, làm khó ngươi rồi. Vì báo thù mà không tiếc chà đạp chính mình. Giờ ngươi có thể bình thường lại được rồi, Tần gia cũng không còn uy hiếp gì đến ngươi được nữa, xin hãy thả cho chúng ta một con ngựa, tập trung tinh lực đối phó Thái tử đi."
Tần Vũ Lâu, vì sao nàng không nghĩ lại, ta đối xử với nàng tốt như thế…… Trong mắt nàng, ta là người vì báo thù có thể làm tất cả mọi việc hay sao……
"Việc này không cần cô quan tâm, đã hại ta, thì không ai thoát được hết."
Tần Vũ Lâu, nàng không làm hại ta, nàng lại đối xử tốt với ta, làm sao ta lại làm tổn thương nàng được, vì sao nàng không chịu hiểu……
"Không ai thoát được…… vậy sao……" Nàng nói: "Ngươi đón ta từ phường thêu về, cũng là vì……"
Lam Tranh tránh ánh mắt nàng, im lặng một lúc, nén nước mắt xuống, rồi cười hỏi nàng: "Nếu ta giải thích, nàng sẽ nghe sao?"
Nàng kiên quyết lắc đầu: "Ta sẽ không tin những lời dối trá của ngươi nữa." Hắn giả ngu lừa nàng lâu như vậy, vô luận thế nào nàng cũng sẽ không tin lời hắn nữa.
"Được lắm……" Lẽ ra hắn không nên để tâm đến nàng như vậy, nàng căn bản không để mắt đến hắn: "Ta đón cô từ phường thêu ra, chỉ là để giữ cô bên người, tra tấn cô thôi." Hắn nhướng mày, cười khinh miệt: "Ha ha, không phải đêm nào cô cũng rên rỉ sung sướng dưới thân ta đó sao?"
"Đồ đê tiện." Nàng tiến từng bước, giơ tay định đánh hắn.
Lam Tranh lạnh lùng nhìn nàng, hai mắt sâu như hồ nước: "Thông minh một chút đi."
Nàng chậm rãi buông tay xuống, rưng rưng cười nói: "Trước kia thật có lỗi, về sau sẽ không……"
Lòng hắn giống như bị ngàn dao cứa vào, chỉ còn một khối xác không hồn ngồi trước mặt nàng thôi. Không biết là do bị bệnh, hay do đau lòng, mà hắn chỉ cảm thấy mê muội, đưa tay chống xuống giường, nói với nàng: "…… Trong mắt cô, không phải là ta sẽ không bao giờ để cho cô sống thoải mái hay sao? Chuyện hôm qua, cô nghĩ thế nào?"
Nàng nhớ tới chuyện hôm qua, là Thái tử viết thư giả hại nàng, mà Lam Tranh lại ra mặt cứu nàng.
Nhưng cũng chỉ để bù đắp cho sự đáng giận của hắn mà thôi, nàng lạnh lùng nói: "Cũng có, nhưng đó là vì ngươi tự cứu chính mình. Nếu ta bị vu oan, ngươi cũng không tránh khỏi liên lụy."
Hắn ngẩn người, cười to lên hai tiếng, trong giây phút lại suy sụp hẳn: "Phân tích rất hay, rất thông minh, coi như cô đoán được hết tâm tư của ta rồi. Ta dùng hết quỷ kế này là để trả thù các người mà thôi."
Tần Vũ Lâu, dù ta có đối xử tốt với nàng, nàng cũng không hề cảm kích.
Vậy thì ta sẽ làm như nàng muốn. Làm n