Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342627
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2627 lượt.
ủa ta đúng là tệ quá."
Tấn Vương nhìn Vũ Lâu, bỗng cười khổ: "Bản vương thật ngu ngốc, đã biết rõ không có cơ hội, mà vẫn còn cố dây dưa."
Vũ Lâu giả vờ nghe không hiểu, trong lòng cũng rất khổ sở. Vốn dĩ nàng đã chấp nhận vận mệnh an bài, thậm chí đã muốn làm bạn với Lam Tranh ngốc nghếch cả đời, nhưng giờ tâm tình nàng đã thay đổi, nàng oán thán mình quen biết người xấu, để Lam Tranh hại nàng. Nếu thời gian có thể đảo ngược lại, tuyệt đối nàng sẽ không bước vào Phủ Huệ vương nửa bước.
Nàng không dám nhìn vào mắt Tấn vương, cúi thấp đầu như muốn chôn sâu vào ngực, thấp giọng nói: "Đều là quá khứ rồi. Điện hạ đừng để ta làm liên lụy đến ngài." Nói rồi lại dúi cây quạt vào ngực Tấn vương: "Vật này cũng nên đưa cho người có tình có ý đi." Nói rồi nàng kéo váy lên chạy mất.
Người xa lạ trong cuộc hôn nhân
Lam Tranh ốm yếu đã tự dặn mình không được nổi giận, phải bình tĩnh. Nhưng nghe thấy thái giám bẩm báo là nhìn thấy Vũ Lâu đứng nói chuyện với Tấn vương ở hành lang gấp khúc, hắn thầm nói, chuyện này mà bình tĩnh được, thì hắn đúng là biến thành thần thánh, một cước đạp mây mà đi phổ độ chúng sinh rồi.
Lúc Vũ Lâu đi đến, sắc mặt cũng rất khó coi. Lam Tranh thấy vẻ mặt nàng đau khổ, trong lòng có chút giễu cợt, chế nhạo nàng: "Hồng hạnh đã trở lại." Vũ Lâu lạnh lùng đáp lễ: "Nếu ta muốn vượt tường thì đã vượt từ lâu rồi, còn chờ đến bây giờ hay sao." Chỉ một câu nói đó, hiển nhiên là không thể đánh tan sự nghi ngờ của Lam Tranh, hắn túm nàng lại, kéo đến trước ngực mình, ép hỏi nàng: "Nàng nói chuyện gì với Cửu ca?"
"Ngươi sai người theo dõi ta sao?"
"Buồn cười thật, đây là cung điện của ta, ta có quyền được biết tất cả mọi chuyện xảy ra ở đây." Bởi vì hắn kéo mạnh, nên cổ áo nàng hơi mở ra, mơ hồ có thể thấy được bầu ngực tròn đầy của nàng, khiến người hắn nóng bừng lên, dùng lực một chút, kéo nàng xuống giường, xoay người nằm lên trên nàng, cúi xuống ngậm lấy đôi môi anh đào của nàng.
Lam Tranh kéo nàng lại: "Nhưng nàng cũng có chút tác dụng, có thể làm ấm giường." Nói xong lại ấn nàng xuống giường. Vũ Lâu cười lạnh: "Dù sao từ đầu đến cuối ta cũng chỉ có một tác dụng như vậy mà." Nàng tự giác cởi y phục, nhìn chằm chằm vào mắt đối phương.
Lam Tranh bỗng cảm thấy dường như mình thật sự làm sai rồi, nhưng cũng không nói được là sai ở đâu, chỉ thấy trong lòng rất vô vị: "Giờ ta không muốn nàng. Cút đi."
Vũ Lâu mặc quần áo vào, cũng không quay đầu lại, thoải mái đi ra ngoài. Các thị nữ khác nhanh chóng tiến vào, hầu hạ Lam Tranh uống thuốc, đi ngủ.
Trong lòng Lam Tranh vẫn cảm thấy tức giận, sao nàng lại không hiểu lý lẽ như vậy, hắn cư xử với nàng rất tệ sao? Sao vừa nghe cha đầu độc, nàng đã coi hắn là một tên ác ma ăn tươi nuốt sống người khác như thế. Lăn qua lộn lại, một đêm không ngủ được, ngày hôm sau hắn lại cảm thấy khỏe hơn nhiều, đầu cũng không váng vất như hôm qua nữa. Thần trí thanh tỉnh khiến Lam Tranh ý thức rõ ràng, giờ là lúc hắn phải khỏe lại thật nhanh, để còn dồn tâm sức đối phó với kẻ địch, không phải là lúc để đùa giỡn nữa. Ngày ngày hắn đều ngoan ngoãn uống thuốc, nghỉ ngơi, thấy Vũ Lâu cũng không nói những câu công kích, châm chọc, không muốn tự làm cho mình thêm khó chịu, ngột ngạt. Nhưng trong lòng thì vẫn nhớ rõ, thầm nghĩ, chờ gia khỏe hẳn, xem gia trừng phạt nàng thế nào.
Chờ đến khi Lam Tranh bệnh nặng vừa khỏe lại, thì đã là tháng tám, gần tới Trung thu. Các cung đều bắt tay vào chuẩn bị đồ ăn tết, có Vũ Lâu xử lý, mọi sự tự nhiên cũng toàn diện, chu đáo hơn.
Hôm nay Lam Tranh vừa xuống giường được, lang thang đi thư phòng, tìm thấy Vũ Lâu đang ngồi mài mực, hắn ôm lấy nàng từ đằng sau, cọ cọ vào gáy nàng: "Vũ Lâu ngoan, nàng ngồi đây viết thư cho ai thế?"
Vũ Lâu nói: "Rảnh rỗi phát chán lên, nên tùy tiện vẽ vài bức tranh giết thời gian. Ngươi nói như vậy mà không thấy phiền à?" Xung quanh không có ai, ngươi còn giả vờ cái gì?
"Nếu chán như vậy, chúng ta tìm việc khác vui hơn để làm đi." Tay hắn luồn vào trong y phục Vũ Lâu, vuốt ve da thịt nàng.
"Nữ nhân của ngươi đâu phải chỉ có mình ta, sao cứ phải tìm ta làm gì?"
Lam Tranh xoay vai nàng lại, nâng cằm nàng lên, nhướng mi, lộ ra nụ cười tà ác: "Nàng là Vương phi để trả nợ cho ta, không tìm nàng thì tìm ai?" Hắn gạt hết giấy bút trên bàn xuống đất, đặt nàng nằm lên, bàn tay xấu xa đưa thẳng vào trong tiết khố của nàng, vuốt ve. Vũ Lâu chăm chú theo dõi hắn, không hề phản kháng.
Lam Tranh nhanh chóng hiểu được lý do nàng nằm im như cá chết thế này.
"A? Đến quỳ thủy rồi? Thảo nào nàng không chống cự."
Vũ Lâu cười lạnh.
Lam Tranh không đạt được mục đích, nhất quyết không chịu bỏ qua, nhất là lúc hai người đang đối đầu nhau thế này, nếu hắn buông tha cho nàng, chẳng phải là thua nàng một hiệp sao. Nghĩ rồi hắn liền nắm tay nàng kéo xuống hạ thân mình: "Ta vẫn có biện pháp để ép nàng."
"Ta biết, ngươi đâu muốn ta sống thoải mái."
Lam Tranh giận dữ: "Ta đã nói, ta không hại nàng, sao nàng kh