Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342625
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2625 lượt.
ệm. Tên Lam Tranh dính người ngu ngốc nhưng đáng yêu đó đều là giả, là người trước mắt này đã tạo ra hắn, rồi lại hủy diệt hắn đi.
Lam Tranh nghe thấy nàng sụt sịt mũi, lấy tay lau nước mắt cho nàng: "…… Khóc thảm ghê……"
"Ngươi và ta, chỉ là hai người xa lạ. Ngươi chết ta cũng không thèm khóc."
Hắn cười: "Vậy, hàng đêm hoan lạc với người xa lạ, cảm giác thế nào?"
Tấn vương đến chơi
Lam Tranh chờ Vũ Lâu tức giận, rồi giống như lúc trước, dùng bạo lực với hắn. Nhưng hắn đợi mãi cũng chỉ là một mảng im lặng khiến người ta khó thở. Hắn bỗng hiểu ra, thời khắc hắn trưng ra bộ mặt thật của mình, hắn đã đứng bên ngoài thế giới của nàng.
Giờ phút này, áp lực trong lòng hắn càng làm cho hắn mệt mỏi, khó thở hơn cả căn bệnh của hắn.
Hắn cảm nhận được nàng vì khóc thút thít mà ngực phập phồng, thở còn khó nhọc hơn cả hắn, vì thế lại hỏi: "Rốt cuộc là vì sao nàng khóc?" Vũ Lâu không trả lời, chỉ càng kìm nén tiếng khóc của mình, người run lên. Lam Tranh chợt nhận ra, hắn không chạm được vào cảm xúc của nàng nữa.
Hắn ôm lấy thân thể mềm mại của nàng, nỗi đau đớn dần tiêu tán, chậm rãi đi vào mộng đẹp.
Lam Tranh cười lạnh: "Không phải nàng hận ta sao, còn làm đồ tốt cho ta tẩm bổ nữa?" Vũ Lâu nghe thế, đưa bát cho thị nữ, ném cho hắn một ánh mắt khinh thường lạnh băng: "Ta bị khùng." Nói rồi đứng lên muốn đi. Lam Tranh tức giận đến run người, nạt nàng: "Nàng cho là nàng không phải thế sao?"
Thái giám vừa thông báo khẽ đưa tay lau mồ hôi lạnh, lại bẩm báo: "Vương gia, Tấn vương điện hạ đến thăm ngài, nô tài nên nói thế nào ạ?"
"Để hắn vào đi." Lam Tranh dặn Vũ Lâu: "Thức thời một chút."
Vũ Lâu hừ giọng: "Sẽ không làm lộ mặt ngươi đâu."
Đúng lúc này, một giọng nam tử vang lên, Diệp Thành đã đi đến: "Thập đệ, sao lại không cẩn thận để bị bệnh thế?"
Không đợi Lam Tranh trả lời, Vũ Lâu liền tươi cười trả lời Tấn vương: "Tiểu nữ tham kiến Tấn vương điện hạ." Sau khi hạ thấp người thi lễ, lại nói tiếp: "Đều là lỗi của tiểu nữ, không chăm sóc tốt cho Vương gia, để nửa đêm Vương gia bị lạnh."
Giọng mũi Lam Tranh rất nặng: "Nữ nhân đáng chết, ngươi còn biết nữa đấy!" Nói rồi lại đưa tay kéo hông của nàng, ấn nàng ngồi xuống cạnh mình, đầu ghé lên vai nàng, cả người dựa vào người Vũ Lâu, nói: "Ngươi biết rõ ta làm xong, sẽ dễ ra mồ hôi…… Lần sau không cho ngươi nữa."
Trên mặt Vũ Lâu lúc xanh lúc trắng, hận không thể tìm cái lỗ mà chui xuống. Tấn vương cũng xấu hổ, khụ khụ một tiếng, cười nói: "Thập đệ, đệ đã khá hơn nhiều chưa?"
"Không ổn, không ổn." Lam Tranh nói: "Bị ốm, không thể thân thiết với nàng. Khó lắm mới lôi được nàng ra khỏi phường thêu, chưa kịp ân ái vài ngày đã bị bệnh rồi."
Tấn vương nhìn thấy Vũ Lâu khổ sở, khó xử, có ý muốn để nàng rời đi: "Nghe nói Tần cô nương sợ nóng, nên có đưa mấy cây Thục phiến (Quạt của nước Thục) đến đây, Tần cô nương có thể đi xem thử, xem có hợp mắt không."
"Ồ, thật là tốt." Vũ Lâu giãy ra khỏi người Lam Tranh, đứng dậy đi ra ngoài. Nàng đi đến tiền thính, quả nhiên nhìn thấy tên thái giám đi cùng Tấn vương đang cầm một hộp gấm, bên trong là mấy chiếc quạt tròn.
Thục phiến là quạt tròn, cống phẩm hàng năm do nước Thục tiến cống. Cán quạt làm từ cây mây mạ vàng, mặt quạt mỏng như lụa, hai mặt đều viết chữ vàng, còn gọi là quạt chữ vàng, cực kỳ quý hiếm.
Vũ Lâu chọn một hồi, khẽ quạt quạt, thấy mát mẻ hơn nhiều. Nàng không muốn quay về gặp Lam Tranh, liền ngồi ở ngoài hành lang chính đường quạt quạt hóng gió.
Tương lai nàng nên đi đâu…… Tần gia thất thế bị đày đi Liêu Đông, mình thì bị giam giữ chốn thâm cung. Nàng đã nghĩ Lam Tranh là người bị hại đáng thương, không ngờ trong một đêm mây gió đổi chiều, Lam Tranh lại là người hại nàng sâu nhất. Vậy mà nàng còn ăn chung ngủ chung với một người âm hiểm ngoan độc như thế hơn nửa năm trời.
Cuộc sống của nàng vẫn xoay quanh những lời nói dối, sự lừa gạt của hắn. Nghĩ đến những chuyện hắn đã làm với nàng, nàng vô cùng xấu hổ, phẫn hận.
"Xem ra Tần cô nương rất thích cây quạt này."
Vũ Lâu không quay đầu lại, chỉ nghe giọng nói cũng biết là ai. Nàng muốn đứng lên hành lễ, người nọ lại ngăn nàng lại: "Không cần đa lễ."
"Đa tạ điện hạ." Nàng đứng dựa vào cây trụ ở hành lang, dáng vẻ rất lười biếng. Nàng đã hao phí quá nhiều tinh lực bên Lam Tranh rồi, chẳng muốn lãng phí khí lực với người khác nữa, phe phẩy quạt hóng gió.
Tấn vương nói: "Lần trước, đa tạ Tần cô nương đã vá hà bao cho Hâm Nghi."
Vũ Lâu giật mình, nàng bận quá nên quên mất việc này, vội đứng dậy giải thích với Tấn vương: "Thực sự xin lỗi…… Ta đã đánh mất hà bao của công chúa." Lam Tranh nói hắn đốt cái hà bao đó rồi.
Tấn vương nghi hoặc: "Không phải cô đã sửa hà bao, rồi đưa về cho Hâm Nghi rồi sao. Hôm sau ta đến phường thêu tìm cô, mới biết Thập đệ đã đón cô đi rồi, sau đó Hâm Nghi lại nói cho ta biết, thái giám bên Cung Sùng Lan đã trả hà bao cho muội ấy."
Nàng đoán là Lam Tranh làm, vội nói: "Ha ha, đúng rồi, trí nhớ c