Tác giả: Nhất Ngột
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342193
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2193 lượt.
ng đang rất khó chịu lại nghe thấy tiếng hô nghiêm nghị của anh.
“Đứng nghiêm!”
Âm thanh ra lệnh của anh tới quá đột ngột, Tống Mộ Thanh còn không phản ứng kịp, cơ thể nàng đã phản ứng theo bản năng. Khép lại chân, chếch 45°.
“Đằng sau quay!”
Cô quay được một nửa, ý thức được có cái gì đó không đúng. Quay lại nhìn anh, ảo não vì hành động vừa rồi của mình. Làm sao lại rơi vào thế hạ phong rồi?
“Tôi không phải là binh lính của anh, anh rống với tôi vô dụng.”
Lận Khiêm lúc này mới phục hồi tinh thần lại, làm sao lại coi cô như là tiểu binh mà đem ra huấn luyện cơ chứ?
“Đây đang ở bộ đội, tất cả đều phải phục tùng mệnh lệnh! Ra khỏi nơi này cô muốn làm gì tôi cũng không ngắn cản. Hiện tại tôi ra lệnh cho cô lập tức rời khỏi nơi này!” Thái độ của anh cứng rắn.
“Chuyện còn chưa nói rõ ràng, tôi không đi!”
“Tôi với cô không có chuyện gì cần nói.”
Lận Khiêm mở to mắt, âm thanh thấp xuống. Nhìn phía xa có mấy thằng nhóc ẩn núp, không vui nheo mắt lại.
Tống Mộ Thanh trong đầu nghĩ làm sao để nói rõ vì vậy không chú ý đến chuyện khác. Thấy bóng dáng của Lận Khiêm vừa động, tâm quýnh lên, liền lập tức bước lên một bước chắn trước mặt anh.
“Đợi chút……”
Lận Khiêm liếc nhìn vẻ mặt quật cường trên mặt cô, lại nhìn nơi xa một chút. Xa như vậy, cho dù có nói gì đám nhóc kia cũng không nghe thấy được.
Tống Mộ Thanh thấy anh nhìn mình, bình thường luôn trấn định cũng dần hoảng hốt, buông tầm mắt xuống, tránh ánh mắt của anh. Qua hồi lâu, thấy được người trước mặt càng ngày càng không vui, lúc này mới quyết tâm ngẩng đầu lên.
“Được rồi, tôi cũng không vòng vo nữa. Mặc kệ có dễ nghe hay khó nghe, thật lòng hay giả dối, chúng ta có gì cứ nói thẳng, không nên che giấu.”
Hôm nay có thể thấy được người thuận mắt, lại xuống tay với một nam nhân cũng không dễ dàng. Huống chi cô đối với người như Lận Khiêm có thưởng thức, không cần thiết phải che giấu cảm giác với anh, chỉ sợ người khác biết được đặt anh ở trong lòng như bồ tát. Cho nên cô quyết định theo đuổi anh, nhưng điều này cũng không chứng tỏ cô là người dây dưa. Bất luận như thế nào, tôn nghiêm vẫn phải có. Cô cũng không phải là loại người vì một người đàn ông mà quỵ lụy, vì sống vì chết.
“Đồng chí Lận, tôi hiện tại có vấn đề hết sức nghiêm túc muốn hỏi anh, anh nhất định phải trả lời thật lòng.” Cô vốn là chính đáng mà hỏi, nhưng lại không biết mở miệng thế nào. Đột nhiên nhớ tới lúc Tam Tử thổ lộ với cô nương nhà người ta đều là một giọng cà lơ cà phất, ngược lại lại khiến trái tim cô nương nhà người ta nhộn nhạo, cho nên cần học hỏi.
“Có chuyện mau nói!” Anh giơ tay nhìn đồng hồ một chút. Thúc giục cô nói.
Tống Mộ Thanh đánh giá lại lời nói trong lòng của mình một phen, lại xem sắc mặc của anh, vốn tò mò không biết phản ứng của anh như thế nào, nhất thời bị thúc giục, trong nội tâm vẫn thấy không ổn. Ngay sau đó lại tự mắng mình như thế nào lại giống một bà mẹ như vậy.
“Nói thì nói.” Cô hạ quyết tâm, coi như bị cự tuyệt cũng chỉ mất mặt một chút, mặt mũi so với hạnh phúc quan trọng hơn hay sao? Lúc này không nói, không chừng không còn cơ hội nào nữa, đến lúc đó cô tìm ai để hối hận đây?
Cô ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên.
Mặc dù đứng ở xa, không thấy rõ mặt anh, nhưng khí thế kia khiến cho Đỗ Tử Đằng run rẩy. Âm thầm ở trong lòng kêu khổ, mẹ ơi……
“Ở trường lớp dạy cậu như thế nào hả?”
Lận Khiêm đứng quay lưng về phía Tống Mộ Thanh, hướng về phía Đỗ Tử Đằng.
“Báo cáo!” Đỗ Tử Đằng vẻ mặt đau khổ, chạy bước chậm đến trước mặt của Lận Khiêm đứng nghiêm chào. Nghe âm thanh của đoàn trưởng không tốt, không tiếp tục lén lút nữa, từng người từng người rũ đầu đứng dậy.
“Nói!”
Nói gì đây? Đỗ Tử Đằng sắp phát khóc rồi, cầu cứu len lứn nhìn về phía Tống Mộ Thanh. Chị dâu nhỏ, cứu mạng a……
Đáng đời cậu!
Tống Mộ Thanh sớm không để trong mắt, làm như chuyện của cô, không chỉ không cứu, còn thêm dầu vào: “Đây không phải là Đỗ Tử Đằng hay sao, hôm nay cậu không có đau bao tử nha?”
Đỗ Tử Đằng là đứa nhỏ thành thật, không biết cô có ý gì chỉ nghe cô hỏi có đau bao tử hay không, liền nhớ tới phân nửa chén canh, lập tức nuốt vài hớp nước ngọt. Bị Lận Khiêm trừng, lúc này mới nhớ tới làm thế nào trả lời, để không bị phạt nói láo.
“Từ chính ủy có việc gấp tìm anh!” Cậu ta sợ sệt nói, sau đó rụt cổ lại.
Lận Khiêm thấy cậu ta như vậy hận không thể đem xách cổ cậu ta cho thẳng người lên. Tống Mộ Thanh ở trong lòng nghĩ, Đỗ Tử Đằng chắc cũng 18 tuổi rồi, một nam tử hán co đầu rụt cổ thành cái dáng vẻ kia. Đáng tiếc cậu ta tính tình có mấy phần trẻ con, cũng không thích không đứng lên.
“Có nói có chuyện gì không?” Lận Khiêm hỏi.
“Không có, chưa nói.”
“Đi!”
Tống Mộ Thanh biết lúc này mình chen vào lại bị giáo huấn, có thể tưởng tượng, nếu lúc này thả anh đi, không biết đến lúc nào mới có cơ hội, liền lập tức đuổi theo, chặn trước mặt anh.
“Anh vẫn chưa trả lời tôi!”
Lận Khiêm cau mày, phân phó Đỗ Tử Đằng: “Tìm người đưa cô