XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghiêm Bên Trái Quay

Nghiêm Bên Trái Quay

Tác giả: Nhất Ngột

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342192

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2192 lượt.

ấy về”
“Anh nói rõ ràng rồi đuổi tôi đi cũng không muộn. Thời gian cho một câu nói, không ảnh hưởng đến chuyện gì cả.” Cô quật cường giang hai tay, ngăn trước mặt anh. Người khác thấy thế giương mắt lên nhìn.
“Anh có gì cứ nói thẳng, tôi từ nay về sau tuyệt không quấn lấy anh nữa!” Cô suy nghĩ một chút, lại cắn môi dưới mới nói.
Đỗ Tử Đằng tò mò ngó ngó Tống Mộ Thanh, lại ngó ngó đoàn trưởng, sau đó nhìn chằm chằm xuống đất. Cậu ta không hiểu lần này, làn trước hai người cãi nhau vì chuyện gì, nhưng cậu thông minh làm bộ như không biết chuyện gì.
Lận Khiêm lúc này mới nhìn cô một lượt, nhìn thật sâu cô một cái, sau đó lại nói lại lần nữa: “Tìm người đưa cô ấy trở về” rồi sải bước bước đi.
Đỗ Tử Đằng và Tống Mộ Thanh cùng sững người, khi phản ứng được thì Lận Khiêm đã đi xa. Đỗ Tử Đằng bộ dạng xun xoe theo sau, chạy xa rồi nhưng vẫn không yên tâm quay lại nhìn Tống Mộ Thanh.
Tống Mộ Thanh trong bụng đầy một bụng khí, tức giận. Lận Khiêm chưa trả lời câu hỏi của cô, cô cảm thấy mình đang bị anh đùa giỡn. Tại chỗ dậm chân, hắng giọng hướng về bóng lưng của anh: “Lận Khiêm, anh rốt cuộc có ý gì?”
Có ý gì? Bản thân Lận Khiêm cũng không biết mình có ý gì.
“Không muốn” hai chữ đơn giản như vậy, rõ ràng khóe miệng đã giơ lên, nhưng nhìn dáng vẻ của cô lại không nói ra được.
Lận Khiêm tìm được anh rể mới biết bị Đỗ Tử Đằng lừa rồi, quay đầu nhìn lại, tiểu tử kia không biết khi nào đã chạy mất dạng.
Khi quay lại anh phải trừng trị tên này thật thích đáng.
Vừa nghĩ liền biết tên này vì người nào nói láo. Người phụ nữ tên Tống Mộ Thanh này thật không đơn giản, tính toán thật kỹ lưỡng, biết hối lộ để cho những thằng nhóc này làm phản. Không tự chủ cầm lấy bao thuốc trên bàn, còn chưa mở ra liền nghe thấy tiếng anh rể cười cợt.
“Thế nào, kinh ngạc rồi hả? Hiếm có khi nhìn thấy cậu như thế này!”
Bộp một tiếng, bao thuốc lá bị ném trở về.
“Người nên dạy dỗ, người nào biết chuyện bên trong, không dưng lại ôm lấy?” Một tầng khí lạnh bao trùm trên mặt anh.
Từ chính ủy ở trong lòng nghĩ, này không lên nha! Dù sao cũng là vợ chồng son gây gổ, chắc chắn là do tiểu tử này gây ra. Lận Khiêm trong mắt anh nhiều năm như vậy, cũng không giống là người không hiểu chuyện, cho dù náo như thế nào cũng không đuổi người như vậy.
“Hai người các cạu huyên náo như vậy còn không tính, đại nam nhân như cậu sao có thể so đo với phụ nữ như vậy, nhường một bước cũng không phải chuyện gì khó khăn? Giống như chị cậu lắm mồm như vậy, cô ấy cãi vã, anh một câu cũng không nói, không phải là sẽ qua hay sao?”
Lận Khiêm liếc hắn một cái, nhàn nhạt nói: “Chính ủy, anh lớn tuổi như vậy rồi còn bị một tiểu cô nương lừa gạt xoay quanh? Em và Tống Mộ Thanh căn bản không hề có quan hệ gì với nhau, chị em là bị nàng lừa cùng làm càn, anh cũng đừng ồn ào theo.”
“Ồn ào theo? Hai người các cậu thật sự là quan hệ gì cũng không có?” Từ chính ủy duỗi cổ một cái, vươn đến trước mặt anh: “Không biết a, anh nhìn tiểu cô nương kia không phải thế, chắc chắn không phải là giả bộ.”
Cái bật lửa đang được chơi đùa trên tay Lận Khiêm dừng lại, lại nghĩ tới chuyện lúc nãy.
“Tiểu cô nương kia thận trọng thâm trầm lắm!” Anh nói. Ánh mắt lúc sáng lúc tối, không biết tột cùng là có tâm tình gì.
So tuổi giữa anh và cô, gọi cô là tiểu cô nương cũng không quá đáng. Có thể tưởng tượng từ khi biết Tống Mộ Thanh đến này, thấy được những thủ đoạn của cô, nơi nào giống như một cô bé trẻ tuổi đơn thuần? Đến gần anh, liền đem mục tiêu đặt lên người bên cạnh anh. Nhất là chuyện chỉnh người ở trong quán bar kia, đem ba chữ này dùng ở trên người cô thật là không hợp.
Người như cô, rất biết được cách lợi dụng người khác để đạt được lợi ích của mình. Hơn nữa lại khiến người ta cam lòng tình nguyện bị lợi dụng, giống như chị của anh, khiến người ta khổ mà không nói được, như là người đàn ông bị cô chỉnh kia.
“Chỉ cần cô ấy không muốn hại cậu, không cần thiết biết ý định sâu xa của cô ấy.” Từ chính ủy vung tay lên, đọt nhiên nói ra một chuyện: “Ngày mai cậu trở về một chuyến đi, lại có náo loạn.”
Lận Khiêm biết anh nói cái gì, chỉ cười cười không nói tiếp.
“Ai, ông ngoại cậu cũng thế, tuổi đã rất cao rồi, cô cô đi cũng nhiều năm như vậy, còn so đo chuyện này để làm gì đây? Khiến cho những người ở giữa như chúng ta thật khó xử.” Thấy Lận Khiêm không hứng thú, anh lắc đầu một cái cũng không tiếp tục nữa.
Lận Khiêm nghĩ đến cảnh tượng ngày mai trong những năm qua, cũng có chút nhức đầu. Liếc thấy Đỗ Tử Đằng thoáng qua bên ngoài, nhớ tới Tống Mộ Thanh, đầu đau như nứt ra.
Ngày thứ hai vừa vặn trong bộ đội Lận Khiêm có chuyện, rời doanh trịa về đến nhà cũng đã trưa, nhận được điện thoại của cha anh liền trực tiếp đến nghĩa trang.
Con đường kia, năm nào cũng sẽ đi một lần, đã rất quen thuộc. Qua nhiều năm như vậy khung cảnh ven đường cũng thay đổi rất nhiều. Trí nhớ anh trở lại lần đầu tiên đến nơi này, ven đường chỉ có ít cây nhỏ, giờ đã che khuất bầu trời rồi.
Vừa dừng xe lập tức có một cô gái mặc đầm màu đen đi đến k