Tác giả: Nhất Ngột
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342238
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2238 lượt.
Nếu không phải là tên Triệu Nghị khốn kiếp kia ra tiện chiêu, khiến cho mình không cẩn thận ở trước mặt cha mình nói chuyện mình uống rượu say đi nhầm phòng, thiếu chút nữa vạch trần chuyện lên giường ra, mình làm sao đến mức luân lạc đến nỗi cần cậu tiếp tế?” Nói xong cô con không cam lòng mắng khốn kiếp đôi câu.
Tống Mộ Thanh không cần nghĩ cũng biết, chuyện cô uống say là do Triệu Nghị thiết kế, chỉ là Trần Mặc Mặc chưa tỉnh ngộ mà thôi.
Cô dùng ánh mắt tự cầu phúc nhìn Trần Mặc Mặc một cái, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Nhưng Trần Mặc Mặc còn chưa đạt được mục đích làm sao có thể dễ dàng cho đi.
Vì vậy cô xuất tất cả vốn liếng ra, vừa uy bức lợi dụ vừa làm nũng ăn vạ, chỉ kém chưa lăn lộn xuống đất, thu hút nhiều ánh mắt của người khác. Trần Mặc Mặc một chút cũng không thu lại, ngược lại còn có xu thế ngày càng nghiêm trọng.
Tỏng khi cô còn nghĩ dùng mỹ nhân kế hay kế phản gián liền cảm thấy tay Tống Mộ Thanh cứng đờ, cả người dâng lên một loại khí thế nhân sĩ võ lâm khi quyết đấu, làm cho người ta hít thở không thông, sát khí của người giang hồ a!
Trần Mặc Mặc rét lạnh, nhìn theo ánh mắt của Tống Mộ Thanh, thế nhưng nhìn thấy hai bóng lưng lén lút.
Có JQ!! Nhìn kỹ, bóng lưng người đàn ông kia thậm chí có chút quen mắt: “Mẹ kiếp! Tống Mộ Thanh, đó không phải là cha cậu sao?”
Trong taxi, Tống Mộ Thanh ôm cánh tay ngồi ở ghế sau, không ngừng nhìn nhìn về phía cổng chính của doanh trại cách đằng trước không xa.
Tài xế Phương Chính ở ghế lái, da tay ngăm đen, vừa nhìn liền biết là người thật thà. Thấy cô ngồi ở trên xe nửa ngày cũng không thúc dục cô xuống xe nhanh lên, từ sau khi cô lên xe cũng không có nhìn kính hậu một cái.
“Cô nương, bạn cô có phải không ra ngoài không? Đã hơn nửa đêm, không an toàn không nói, co mặc như vậy cũng sẽ bị đông lạnh nha. Hay là tôi chở cô trở về nội thành? Coi như chúng ta hữu duyên, tôi không lấy tiền xe của cô.”
“Bác tài, cám ơn bác, phiền bác đợi thêm mấy phút. Anh ấy nhìn thấy tin nhắn nhất định sẽ tới.” Tống Mộ Thanh cảm kích nhìn ót của tài xế.
Váy ngủ và áo T-shirt ngăn tay, dù lôi kéo như thế nào, cũng không che được hết cánh tay. Tuy nói là tháng mười, thời tiết đầu thu, nhưng ở ban đêm, một cái váy ngủ mỏng manh không thể ngăn được khí lạnh. Mà trong hoàn cảnh xấu hổ này, cô hết sức may mắn đã mặc thêm nội y từ nhà đến bệnh viện, lại từ bệnh viện tới đây. Dọc đường đi càng thêm lúng túng.
Thấy cô lảo đảo một cái, Lận Khiêm sải mấy bước liền vượt tới đỡ cô. Nhìn lên nhìn xuống đánh giá cô, trong mắt đều là nghi ngờ và lo lắng.
Cô thật vất vả xây được bức tường thủ thành, chỉ một ánh mắt của anh, liền sụp đổ.
Chóp mũi Tống Mộ Thanh đau xót, tầm mắt nhìn xuống mu bàn chân. Vốn bàn chân trắng muốt đã bị bụi đất làm cho dơ bẩn, thậm chí còn có ít vết máu khô.
“Đợi lát nữa rồi hãy nói, trước tiên đem tiền xe trả đã.”
Lận Khiêm cau mày, khoác chăn lên người cô thật chặt, thanh toán tiền xe, thành tâm nói cám ơn với tài xế. Quay đầu lại nhìn thấy chân của cô, lại thấy rầu.
“Làm sao em không nói anh mang đôi giày ra?”
“Quên.”
“……Đi thôi.” Anh thở dài.
Tống Mộ Thanh còn nghĩ rằng anh sẽ nghĩ biện pháp gì, nhưng nghe được câu này, không khỏi thất vọng. Vừa mới bước chân, cả người đột nhiên liền ngửa ra sau, bị ôm ngang, tâm cũng nhảy dựng lên.
Lận Khiêm đối với địa hình quen thuộc, ôm Tống Mộ Thanh quẹo trái quẹo phải, cứ thế không cho người khác trông thấy hai người bọn họ. Dưới ánh sáng lờ mờ, Tống Mộ Thanh sững sờ ngốc lăng nhìn anh, mày kiếm đen dày, đuôi mắt dài nhỏ, sống mũi anh tuấn, thuận theo nhìn xuống đôi môi đang mím chặt.
“Anh sợ người khác nhìn thấy chúng ta, là xấu thanh danh của anh?” Cô đột nhiên hỏi.
Lận Khiêm rũ mắt liếc cô một cái: “Anh sợ người khác nhìn thấy làm xấu thanh danh của em.”
“Hừ, nguyệt hắc phong cao, Lận đoàn trưởng ở trong doanh trại ôm ôm ấp ấp với một cô gái không rõ thân phận, truyền đi sẽ không dễ nghe.”
“Nửa đêm canh ba, em mặc váy ngủ chạy tới doanh trại tìm đàn ông, truyền đi càng không dễ nghe.”
“Vừa rồi lính canh cửa tận mắt nhìn thấy anh ôm em đi vào, anh còn không đi giết người diệt khẩu?” Cô như nhộng bị cả cái chăn ôm trọn, tiến gần đến cổ anh, dựa đầu vào, không khỏi khiêu khích nói.
Vừa rồi cô nhìn rõ, khi Lận Khiêm khom lưng xuyên qua chân cô, nếu không phải là có dây mũ, cằm của anh thật sự rớt xuống đất.
“Cái gì em cũng đừng quan tâm, hắn là người của anh.”
Ý tứ của Lận Khiêm là, tiểu binh kia là người của anh, sẽ không sao, tuyệt đối sẽ không đem chuyện như vậy tiết lộ ra bên ngoài. Mà Tống Mộ Thanh theo thói quen đem một câu bình thường nghĩ ra nhiều ý. Câu này thường thường xuất hiện ở trong những cảnh nam tử báo đạo từ trời giáng xuống, si tình cường hãn ôm chầm lấy nữ chính,lời kịch khiến cho người ra mơ màng, tự nhiên như vậy Tống Mộ Thanh lại suy theo một hướng khác. Mặc dù cô cảm thấy ý kia dính lên người bạn trai mình thì thật hoang đường.
Cô nặng nề hừ một t