Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghiêm Bên Trái Quay

Nghiêm Bên Trái Quay

Tác giả: Nhất Ngột

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2232 lượt.

ân cho Tống Mộ Thanh, đuổi cô đi ngủ.
Tống Mộ Thanh vẫn cho là mình đối với Tô Thanh là bất đắc dĩ, đáng thương, tự nhiên là có yêu. Nhưng chuyện xảy ra hôm nay cô mới hiểu được, chỉ sợ trong lòng mình có oán nhiều hơn.
Oán bà cho tới bây giờ đền chú ý quá nhiều với Tống Bình. Cho dù người khác nhìn vào đều nói cho bà biết không đáng làm như vậy. Oán bà mềm yếu, lại quá mức cố chấp.
“Hôm nay có một hội nghị rất quan tọng, tất cả mọi người đều không được rời khỏi, cho nên mới để cho em chờ lâu như vậy.” Đột nhiên Lận Khiêm lên tiếng.
“A, cái gì?” Tống Mộ Thanh trố mắt một chút, mới hiểu được là anh đang giải thích, “Không có việc gì, tại em không nói trước cho anh biết là sẽ tới. Em hiểu quân nhân các anh đều là 24h đợi lệnh, nhất là vị trí của anh bây giờ. Không biết có bao nhiêu đôi mắt nhìn chằm chằm vào anh, chờ cơ hội kéo anh xuống khỏi vị trí này, càng không thể để cho anh bị người khác nói xấu đôi câu, ảnh hưởng tới tiền đồ của anh. Hơn nữa…” Cô chuyển giọng: “Em cẩn thận như vậy có được không?”
Lận Khiêm hai mươi tám tuổi lên làm đoàn trưởng, cấp bậc thượng tá, nhiều người nói anh tiền đồ không có ranh giới. Bằng năng lực cùng sự liều mạng của anh, nếu sinh ở thời loạn, thân thế lại tốt, chỉ sợ đã sớm trở thành tướng quân trẻ tuổi.
Thượng ta trẻ tuổi nhất, nói thì dễ nghe, nhưng không dễ dàng bao nhiêu chỉ sợ cũng chỉ có anh và những người bên cạnh biết. Mặc dù đây đều là từ những giọt máu, những vết sẹo mà anh liều mạng mới có được, những những lời chua chat đỏ mắt kia, luôn chờ cơ hội bêu xấu người làm sao có thể nhìn thấy cố gắng của anh? Từng cái một sẽ níu lấy một sai lầm to như hạt vừng của anh làm lớn chuyện, tốt nhất là muốn anh ngã nhào một cái. Càng vào thời điểm này, anh càng phải cẩn thận. Tống Mộ Thanh cũng không muốn bởi vì chính mình, sẽ đề cho người khác bắt được sai lầm của anh.
Câu trước nói rất biết đạo lý, thể hiện đầy đủ, che giấu đi tính tình hung hãn, tuyệt không dễ dàng thể hiện vẻ hiền lương thục đức. Nhưng ở câu cuối cùng lại nâng ngữ điệu lên, mặt mày điều chuyển, tràn đầy mùi vị uy hiếp.
Lận Khiêm làm sao có thể không hiểu, cam tâm tình nguyện bị uy hiếp, thở phào nhẹ nhõm. Đây mới là Tống Mộ Thanh mà anh biết, bị người nào cho một bạt tai thì sẽ trả lại gấp đôi. Theo tâm ý của cô nói: “Dạ, em làm sao có thể là người lòng dạ hẹp hòi chứ? Tấm lòng của em thật là rộng lớn!”
Tống Mộ Thanh cúi đầu liếc nhìn cổ áo khẽ mở, đem khăn lông vứt vào trong ngực anh, hung tợn nói: “Anh nói ngược đúng không? Lừa gạt ghét bỏ em chứ gì? Tự mình lau!”
Cô uất ức! Mặc dù biết mình uất ức cố tình gây sự, cẵn bản không phải lôi của anh. Nhưng là cô không nhịn được phải thừa dịp anh dụ dỗ mình mà bốc đồng.
Lúc đầu Lận Khiêm còn chưa hiểu ra ý của cô, càng thêm nghi ngờ nhìn cô cúi đầu nhìn ngự mình. Tiếp được khăn cô vứt xuống, không giải thích được lau khô chân, đổ nước, đóng cửa lại nhét cô vào trong chăn. Thây cô vẫn bất mãn nhìn mình chăm chăm, mới chợt hiểu lướt qua trước ngực cô.
Anh thừa nhận, thừa dịp cô ngồi cạnh không cẩn thận len lén liếc nhìn phong cảnh rộng mở vài lần, không thể nói là sóng lớn mãnh liệt nhưng cũng là khéo léo đáng yêu, cũng rất vừa lòng anh.
“Làm sao em cứ luôn xuyên tạc lời nói của người khác vậy? Anh nói là trong tâm em bao la, em lại nói anh lừa gạt ghét bỏ em? Anh muốn nói em lòng dạ hẹp hòi, thì em lại tức giận, sau đó lại nói anh ghét bỏ em? Em đang cố ý bới móc đúng không? Lận Khiêm đoán ra được chiến thuật của đối phương mỉm cười.
Tống Mộ Thanh giương cằm lên, một bộ phách lối “Em chính là bới móc đấy, anh có thể làm gì em?”
“Nữ hài tử như em sao tư tưởng lại không thuần khiết như vậy chứ?”
“Em từ trong giáo dục sinh lý đồng thời có phụ đạo mà lớn lên, bôn tẩu thành thục nữ như vầy,còn có thể lấy được thuần khiết ở đâu? Ạnh đừng có mà trông cậy vào bé gái cùng bé trai cầm tay mà mặt hồng tim đập, cho là mình sẽ mang thai? Lận đoàn trưởng, anh không thể giải thích được ở trong thời đại văn hóa phồn vinh này cả tình thần và thể xác thanh thiếu niên cả nước đều phát dục đâu.” Cô khinh bỉ nói.
“Anh mang binh đánh giặc cần hiểu những thứ kia làm gì?” Lận Khiêm cau mày, khí khái can vân mà nói.
Trong một khắc kia, Tống Mộ Thanh cảm thấy anh sinh lầm niên đại rồi. Người đàn ông này mặt nhìn như ngọc, thay một thân áo trắng liền thanh bạch xuất trần, bộ dáng quý công tử trăm năm thế gia hoặc là thiên ngoại trích tiên. Có thể nói trong lúc đó, mơ hồ thấy được khí phách thấu xương này. Uống từng ngụm rượu lớn, ăn miếng thịt to, tùy ý sa trường, ngoài nghìn dặm quyết thắng thua, trong nháy mắt bình định thiên hạ.
Nghiêm!Bên trái quay!
Tống Mộ Thanh thần tình sáng ngời, bên tai còn loáng thoáng âm thanh tiêu thổi cùng với tiếng chiến mã hí. Tỉnh hồn lại nhìn chằm chằm Lận Khiêm, càng nhìn càng thấy giữa hai lông mày của người đàn ông này lượn lờ một cỗ khí đế vương.
Suy nghĩ một chút lại cảm thấy buồn cười. Đại khái chính là “trong mắt người tình là Tây Thi”. Cô thương anh, cũng sùng bái anh. Thấy thế nào