Tác giả: Nhất Ngột
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342240
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2240 lượt.
chỉ đơn giản như vậy.
Tống Mộ Thanh sau khi chia tay Trần Mặc Mặc ở phòng ăn sắc mặt vẫn âm trầm. Đi bộ về nhà vẫn không thấy Tống Bình trở lại, liền mang cái ghế ra ngồi chờ ở cửa.
Sau một phen tiêu dao, Tống Bình mặt mày xuân phong hồng hào hả hêm vừa mở cửa liền nhìn thấy Tống Mộ Thanh như diêm vương vẻ mặt âm trầm,sắc mặt không tốt. Hừ một tiếng chuẩn bị vòng qua cô, lại nghe thấy cô âm thanh âm dương quái khí nói: “Ông nói tôi nên đuổi bà ta đi xa hơn nữa mới tốt nhỉ, hay là cho ông thân bại danh liệt mới hữu hiệu? Xem ra không có dự án hợp tác mang cho ông tiền lời khổng lồ của Triệu thị, ông vẫn rất tiêu diêu tự tại. Sẽ không phải lại là ý lại vào đại xí nghiệp đây?”
Lời này của Tống Mộ Thanh, không coi ông ta là cha một chút nào. Cô từ nhỏ đến lớn, Tống Bình chỉ có trách nhiệm nuôi sống, cũng không có nghĩa vụ giáo dục. Mà những thứ tiền ông ta tiêu vào người cô kia, từ khi cô có quan hệ với Tam Tử đã lấy được một khoản hồi báo tương đối khả quan từ Triệu thị.
Tống Bình tự nhiên biết là Tống Mộ Thanh mượn quyền thế của Triệu Nghị đuổi người phụ nữ kia đi, vì Triệu Nghị, ông ta không nổi giận với cô. Nhưng khi biết được cô giở trò quỷ với dự án hợp tác cùng Triệu Nghị liền nổi trận lôi đình.
Nghiêm!Bên trái quay!
Công ty của ông ta đã là một cái xác không hồn, nếu có dự án này, nhất định được cải tử hồi sinh. Vốn cho rắng ông ta tự ra tay nói chuyện với Triệu Nghị thì mọi chuyện sẽ ổn, không ngờ lại bị nha đầu này khuấy đảo thất bại. Nhất thời liền vung tay lên muốn đánh Tống Mộ Thanh!
Tống Mộ Thanh làm sao có thể để ông ta đánh người? Hai cha con tranh cãi không thể ngừng, thậm chí không biết người nào trong cơn tức giận đập vỡ bình hoa đời nhà Minh đáng giá nhất trong nhà, mảnh vỡ rơi đầy trên đất.
Tống Bình trách mắng Tống Mộ Thanh bất hiếu, Tống Mộ Thanh mắng Tống Bình không có liêm sỉ.
“Đừng tranh cãi nữa! Con còn muốn náo cái nhà này thành dạng gì nữa?” Âm thanh Tô Thanh mang theo tức giận cùng nức nở ở trên sân thượng vang lên. Một chân của bà đã bước qua bên ngoài lan can.
Tống Mộ Thanh nhìn sang, vừa chống lại vẻ mặt oán hận cùng bi thương của bà. Đột nhiên hiểu được mình thật buồn cười. Thì ra mình là nhiều như vậy, theo ý bà đều là “náo”. Cô đối với Tống Bình qua nhiều năm như vậy, tự cho là đúng vì bà hả giận, bà lại cảm thấy cô muốn chia rẽ cái nhà này. Cô lại cảm thấy Tô Thanh buồn cười, bà vẫn luôn không hiểu được, đây sớm đã không phải là một “nhà” rồi.
Cô làm sao có thể cảm thấy đây là một nhà đây?
“Mẹ nhảy đi!” Tống Mộ Thanh chợt kêu lên. Chỉ vào Tống Bình: “ Mẹ cho rằng mẹ nhảy xuống thì có thể giải quyết mọi chuyện, tất cả mọi vấn đề sẽ được giải quyết bằng cái chết cúa mẹ? Ông ta có thể hối hận về sai lầm của mình đã nuôi dưỡng tiểu tam ở bên ngoài, trong coi tro cốt của mẹ nửa đời còn lại không? Mẹ cảm thấy nhiều năm qua mình mẹ chịu bực tức, chúng ta không cho mẹ yên tĩnh phải không? Con nói cho mẹ biết, người nên bực tức là con, là hai người kết hợp đốt hỏa khiến cho con chua từng được thoải mái!”
“Bây giờ liền muốn chết không lời từ biệt ư? Chẳng qua con nói cho mẹ biết, hôm nay nếu mẹ nhảy xuống, sáng mai con sẽ để cho họ Tóng cùng người đàn bà kia chon theo. Không tin mẹ cứ thử, xem xuống dưới nền đất kia rồi có thể thấy được hai người bọn họ song túc song phi không!”
Cô kích động vung tay một cái, kệ toan chi mộc bị chấn động nghiêng về một bên, bình hoa mai Nguyên Thanh Hoa Vân Long ứng tiếng mà rơi xuống. Tiếng đồ sứ vỡ vụn thanh thúy ở trong phòng an tĩnh nghe chói tai khác thường.
Tống Bình giật mình một cái, mới hiểu chuyện gì đang xảy ra, trợn mắt một lát, nhìn người vợ kết tóc đang đứng trên lan can vừa sợ vừa không kiên nhẫn.
Tay Lận Khiêm dùng sức ở trên eo cô, Tống Mộ Thanh lập tức không thể không ngã ngồi trên đùi anh. Đụng phải ánh mắt dịu dàng, thoáng chốc liền yên tĩnh lại, khóe léo vùi vào trong ngực anh.
“Em không thích ông ta, oán giận mẹ em, anh đều có thể hiểu được. Nhưng em đã từng nói mẹ em có quá nhiều nhu nhược, lúc này em để bọn họ ở bệnh viện, sợ rằng bà ấy không ứng phó được.” Anh một tay đặt lên vai, một tai luồn vào trong tóc cô.
Tống Mộ Thanh không nói lời nào. Khi cô ở trog bệnh viện chạy ra đã biết trước kế tiếp trong đó có cảnh tượng hỗn loạn như thế nào.
Tô Thanh có thể nói là kiều *** được nuôi dưỡng ở trong khuê phòng mà lớn lên, mấy năm ban đầu gả cho Tống Bình cũng chỉ là việc gia đình có chút khổ sở, một chút xã giao với bên ngoài cũng không có. Chỉ cần có chút khẩn cấp bà sẽ hấp tấp vội vàng không có chủ kiến. Mà Tống Bình bị thương cùng với người đàn bà kia, con gái người đàn bà kia cũng không phải là người hiền lành, chắc hẳn đã được báo tin, trờ vừa sáng sẽ chạy tới. Đến lúc đó lại muốn gây chuyện mọi người đều biết.
Tống Mộ Thanh đã biết trước mấy canh giờ này Tô Thanh sẽ bất lực đến cỡ nào, nhưng bản thân cô không muốn giúp bà giải quyết những phiền phức này.
Tùy hứng cũng tốt, trả thù cũng được. Hiệ