Tác giả: Nhất Ngột
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342262
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2262 lượt.
cậu cảm thấy được ngược lại hai ta rất xứng đôi, không bằng cháu đá nó đi, theo cậu.” Cậu nhỏ cợt nhã nhíu mày, hoa đào bay laonj.
Tống Mộ Thanh rất là bình tĩnh, mỉm cười đối mặt với câu trước lộ ra ý “Không tệ, tôi cũng cho là như vậy.” Nhưng trợ lý Nhậm không biết rõ tình hình thì trong lòng mồ hôi tuôn ra mạnh mẽ, người nào vậy, già mà không kính! Ngay ca góc tường nhà cháu mình cũng đào.
“Hả? Chẳng lẽ cháu của anh và Lận Khiêm mà tôi biết không phải là một người? Ngược lại tôi cảm thấy anh ấy thú vị vô cùng.” Tống Mộ Thanh không đồng ý nói, mặc dù Lận đoàn trưởng luôn có khuôn mặt khô khan, thần kinh cũng giống như khuôn mặt. Cậu nhỏ của anh ấy như vậy, mặc kệ nói yêu thương và dụ dỗ phụ nữ, lui tới với đa dạng phụ nữ với anh lui tới chỉ một dạng, có thể không thú vị sao. Nhưng thú vị này cũng không phải người nào cũng có thể tiêu thụ nổi.
“Nói một chút. Là thú vị như thế nào? Cậu biết nó ba mươi năm, nhưng cho tới bây giờ cũng không hề biết.” Cậu nhỏ lộ ra vẻ mặt hết sức hứng thú, thân thể tho tay tựa trên bàn, vẫn không quên nháy mắt, một bộ phong tình vạn chủng.
Mỗi lần cô cảm thấy Lận Khiêm thú vị, chính là khi cô đùa giỡn kèm chút mưu kế nhìn anh trong lòng đại loạn, là khi hai người ở trên giường cô cố ý khước từ nhìn anh cấp hỏa công tâm lại ẩn nhẫn không phát ra. Nói trắng ra là cũng chỉ có chính cô có hứng thú tệ hại, chuyện lý thú khuê phòng của hai người, dĩ nhiên là không thể nói cho người khác nghe.
“Tôi xem chúng ta vẫn nên bàn chuyện công trước thôi.” Trợ lý Nhậm thức thời mở miệng, tránh cho Tống Mộ Thanh lúng túng.
Nói đến chuyện công, cậu nhỏ thu liễm lại vẻ mặt cười giỡn, trở nên nghiêm chỉnh.
“Trước khi nói chuyện tôi vẫn nên tự giới thiệu về bản thân, tôi là Diệp Hoài Nam, năm nay 32 tuổi, chưa cưới vợ. Được Lận Khiêm tiên sinh ủy thác, miễn cưỡng đồng ý tạm thời tiếp nhận trở thành luật sư cố vấn.” Anh ta đứng lên, một tay đặt trên bụng, vươn tay ra với Tống Mộ Thanh.
Quả thật Diệp Hoài Nam là một người nhìn không đáng tin, nhưng khi nhìn dáng vẻ khi xử lý công việc lại hận như không thể nhiệt tình nghiêm túc liều mạng giống hệt như Lận Khiêm. Ba người một hội nghị nhot, từ khi anh ta bắt đầu xuất hiện trong phòng làm việc của Tống Mộ Thanh, mãi cho đến tám giờ tối mới tạm thời chấm dứt, kéo dài suốt mười giờ. Nếu không phải điện thoại Tống Mộ Thanh vang lên. Diệp đại luật sư được chính cháu ruột mình chỉ điểm đôi câu, đoán chừng anh ta sẽ đợi đến khi hoàn toàn có được phương án giải quyết mới để cho người đi.
Tống Mộ Thanh đã sớm bảo thư ký đi ăn khuya, ba người thu dọn đồ đạc của mình chuẩn bị đi ăn gì đó. Trợ lý Nhậm cố ý đi chậm một bước, sóng vai đi cùng Tống Mộ Thanh. Ghé sát bên tai cô hỏi: “Theo như tôi được biết, mặc dù Triệu tổng và vị đại phật này có chút giao tình, nhưng nhiều lần mời anh ta là cho Triệu thị cũng không được.” Anh ta chép miệng về phía Diệp Hoài Nam đang đợi thang máy ở trước mặt.
“Tại sao?” Tống Mộ Thanh không hiểu hỏi. Trải qua nửa ngày nói chuyện với nhau, cuối cùng Tống Mộ Thanh mới tin chắc Diệp Hoài Nam là có bản lĩnh thật sư, không phải là cậu ấm chỉ biết ăn chơi đàng điếm có tiếng không có miếng. Lấy tính tình yêu người tai của Triệu nghị mà nói, điều kiện so sánh là tương đối khả quan. Tiền bạc cộng thêm giao tình, rất khó để từ chối.
“Nói làm ăn là làm ăn, nhân tình là nhân tình, không thể hợp thành một. Mặc dù làm cho Triệu thị được nhiều, nhưng anh ta không chịu nổi khuất phục dưới chân người khác.” Anh ta lúng túng nở nụ cười: “Mà lại là Triệu tổng tiểu nhân âm hiểm như vậy!”
Tống Mộ Thanh dừng một chút, Diệp Hoài Nam giúp cô như vậy là Lận Khiêm thiếu nhân tình, hay là thuần túy nể mặt mũi Lận Khiêm mà giúp một tay mà thôi?
Cửa thang máy “Đinh” một tiếng mở ra, Diệp Hoài Nam tay chống cửa thang máy, chờ người. Tống Mộ Thanh chạy chậm mấy bươc qua, khi dừng chân cảm kích khẽ mỉm cười với anh ta một cái.
Bận rộn cả ngày, lúc ăn cơm ba người cũng là một thân mệt mỏi, trên bàn cơm có chút trầm muộn. Tống Mộ Thanh vẫn đang suy nghĩ chuyện của Lận Khiêm, nhất thời không phát hiện ra. Trợ lý Nhậm là một người tinh tường, thấy dáng vẻ miễn cưỡng của cô, lập tức gợi lên câu chuyện, cùng tán gẫu với Diệp Hoài Nam mấy vụ kiện di sản năm ngoái của anh ta, trò chuyện rất hợp ý, trọng giọng nói cũng không thiếu sự khâm phục.
“Ngay mai tôi sẽ viết hiệp nghị. Chuyện này càng danh chính ngôn thuận càng tốt.” Đột nhiên Diệp Hoài Nam quay đầu hướng Tống Mộ Thanh, vẻ mặt bí ẩn nói.
Tống Mộ Thanh không hiểu ngay anh ta có ý gì. Theo như ý của cô, chuyện này càng sớm hoàn thành càng sớm yên tâm, nhưng danh chính ngôn thuận hay là uy bức lợi dụ, cô không muốn nhúng tay vào nhiều như vậy. Đang muốn mở miệng, trợ lý Nhậm và Diệp Hoài Nam vẻ mặt giống nhau nhìn cô, còn làm như có thật gật đầu. Hai người này giống như đánh đố, làm cho cô không hiểu.
“Hai người các anh là đang làm gì vậy?” Cô dừng động tác gẩy gẩy mấy cọng rau cải trong bàn lại.
“Không có gì, tóm lại tốt nhất cô nghĩ biện pháp để cho cha mình ký