Tác giả: Nhất Ngột
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342265
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2265 lượt.
n? Con cứ về nghỉ ngơi trước đi, mẹ trông ở đây là được rồi.”
“Không có việc gì, ngủ một giấc là ổn. Con đi cho.” Cô bất đắc dĩ nói. Đưa túi cho bà, đoạt lấy bô nước tiểu trong tay đi, xoay người đi tới toilet cuối tầng.
Có đôi khi, cô không thể không vì người mình quan tâm mà trở lên sắc bén, cũng không thể không thỏa hiệp
Nằm cả buổi tối trên ghế sa lon cứng rắn trong phòng bệnh, làm thế nào cũng không ngủ ngon được, lại còn tê chân, chân dính lại đau như bị kim châm vậy. Trước khi Tống Bình tỉnh lại vội vàng đi tới công ty, không ngờ sáng sớm ở trước cửa thang máy lại gặp cô con gái “bên ngoài”, như thường lệ lại muốn cãi lộn. Tống Mộ Thanh không có thời gian để ý đến cô ta, chờ người đi vào liền đứng sau người khác để ngăn cản tầm mắt.
Hiệu suất xử lý công việc của Diệp Hoài Nam rất cao, đến khi cô đến phòng làm việc trợ lý Nhậm đã in hiệp nghị anh ta truyền tới đặt ở trên bàn cô. Cô cầm lên đọc từng câu từng chữ, lúc làm bài thi ở trường cũng không nghiêm túc như vậy.
“Tôi đã nhìn rồi, không vấn đề gì. Huống chi luật sư Diệp làm việc, còn có cái gì không yên lòng được chứ!”
“Anh ta luôn hé ra cái mặt khiến người ta không thể yên tâm.”
Tống Mộ Thanh ngẩng đầu lên từ trong đống tài liệu nhìn cậu ta, không tin cậu ta đã nhanh như vậy mà quên mất cách ăn mặc khiến người ta trọn đời không thể quên của Diệp Hoài Nam vào ngày hôm qua. Miệng nói như vậy nhưng cuối cùng cô cũng lật qua loa hai cái liền đặt ở một bên. Ngón tay gõ trên bàn một cái, dừng một lúc lâu mới tựa như quyết định nói: “Chuyện này vẫn nên từ từ, trước nên đặt trọng tâm lên chuyện hợp tác với Triệu thị.”
“Làm sao cậu biết?” Trên mặt Trần Mặc Mặc lập tức hiện ra vẻ vừa vui mừng vừa giận vừa xấu hổ.
Chỉ với gương mặt cái gì cũng hiện ra của cô, nói dễ nghe là lòng dạ đơn thuần, nói khó nghe thì chính là có chút ngu, Tống Mộ Thanh muốn nhìn không ra cũng khó. Vì cô hàng năm cũng không mong trông thấy suy nghĩ tự ái, Tống Mộ Thanh rất phối hợp làm ra bộ dạng đau khổ suy tư rồi cuối cùng bừng tỉnh hiểu ra.
“Nói đi, mình nghe.” Cô nhìn đống tài liệu Nhậm trợ lý tìm đến để cho cô nước đến chân mới nhảy, chồng lên cao gần nửa người, thúc giục Trần Mặc Mặc vẫn còn đang đấu tranh tư tưởng.
Ánh mắt Trần Mặc Mặc mơ hồ, lát nhìn lên rồi lại nhìn xuống, lát lại nhìn Tống Mộ Thanh, lát lại nằm sấp trên bàn, lát lại bóp tay mình. Thấy Tống Mộ Thanh hơi lộ ra vẻ mặt không kiên nhẫn, mới vội vàng nói: “Mình muốn nói là… nếu, nếu như mà mình mang thai, cậu nói phải làm như thế nào?”
Thật nhanh vụng trộm nghiêng mắt nhìn cô một cái, lại hắc hắc cười gượng hai tiếng: “Này dĩ nhiên không phải là thật, mình chỉ là nói cái giả thiết. Nếu như gì gì kia, phải làm sao?”
Tống Mộ Thanh vừa nghe cô nói xong cũng giật mình trong lòng, cũng không nói một lời nhìn chằm chằm Trần Mặc Mặc, thẳng đến khi chăm chú nhìn cô đến đầu tóc tê dại. Trần Mặc Mặc cũng cảm thấy sau lưng thấm ra một tầng mồ hôi lạnh, ngồi như gánh nặng đâm vào lưng, cái mông lớn cỡ bàn tay len lén dịch trên ghế mấy lần.
Qua một lúc lâu, cô thở ra một hơi thật dài: “Không phải là mình ở trong bụng cậu, cũng không phải là ở trong bụng mình, mình làm sao biết phải làm như thế nào?”
“Vậy nếu hiện tại cậu mang thai, Lận đoàn trưởng muốn kết hôn với cậu, nhưng cậu lại không muốn. Vì vậy anh ấy liền uy hiếp cậu, không kết hôn sẽ nói cho cho cha mẹ cậu biết, phải làm sao?” Cô nằm ở trên bàn nhìn Tống Mộ Thanh, chờ đợi cô nói ra đáp án.
Tống Mộ Thanh liếc cô một cái: “Mình gian khổ phấn đấu một thời gian dài như vậy, không phải vì mục tiêu kết hôn lâu dài với anh ấy hay sao? Nếu hiện tại anh ấy cầu hôn với mình, mình lập tức về nhà cầm chứng minh thư và hộ khẩu ra cục dân chình. Mình làm cái gì mà không muốn chứ?”
Trên thức tế cô muốn đến phát điên rồi. Vừa nghĩ đến mợ Lận Khiêm chuẩn bị cả doanh đội danh môn thục nữ hiền lương thục đức, xếp thành hàng đứng sau cô chăm chăm nhìn anh, cô liền hận không được lập tức gọi điện thoại để cho anh làm báo cáo kết hôn.
Quân cưới là được pháp luật bảo vệ. Đến lúc đó hai người bọn họ chính là cầm một bó hoa đỏ, chín đồng tiền, người nhà của anh muốn phân phối mấy cô gái có quân tịch cũng phải chờ bọn họ cầm hoa xanh rồi mới nói. Nhưng người ta phải đợi bao lâu cô cũng không biết, có lẽ là cả đời?
Trần Mặc Mặc vô lực nhìn cô: “Cậu dè dặt một lần cho mình đi, che giấu ý tưởng của mình đi.”
Dè dặt thì cái rắm gì, cô muốn dè dặt còn có thể đuổi kịp anh? Tống Mộ Thanh nghĩ thầm.
“Cậu nói sai rồi. Nói bụng kia của cậu là người nào làm ra?” Đột nhiên cô lớn tiếng, khiến cho Trần Mặc Mặc bị dọa một trận run run.
“Người nào, có người nào đâu?” Trần Mặc Mặc phản bác theo bản năng: “Không phải. Ý của mình là ai nói mình mang thai?”
“Thôi đi Trần Mặc Mặc, mình còn không biết cậu nữa? Đầu ngón tay cậu khi nào thì khẩn trương, khi nào thì nói dối mình đều rõ ràng. Cậu tìm đến mình còn không phải muốn thành thật khai báo hay sao? Nói đi, nói chi tiết một