Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghìn Kế Tương Tư

Nghìn Kế Tương Tư

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342359

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2359 lượt.

cạnh miếu thành hoàng, gọi mấy đĩa thức ăn và một bình trà, chậm rãi thưởng thức.
Nàng ngồi ở góc trong cùng trên lầu hai, có thể quan sát toàn bộ tầng hai của quán rượu, cũng có thể nhìn thấy miếu thành hoàng bên ngoài cửa sổ. Nàng và Vệ Tử Hạo đã hẹn nhau, nếu nàng cần gặp đại ca thì đốt một nén hương trong miếu. Một canh giờ sau, Vô Song đoán chắc không có người nào theo đuôi, nàng cũng không kịp nghĩ tại sao lại như vậy, trả tiền rồi đi xuống lầu.
Đúng lúc đó, nàng nghe thấp thoáng trong quán rượu có người nói ba ngày trước Đỗ Thành Phong đã bị ban tội chết. Vô Song sững sờ, ba ngày trước Đỗ Thành Phong đã bị ban tội chết? Còn Đỗ Hân Ngôn thì sao? Giờ tâm trạng của chàng thế nào? Nàng ném một đồng bạc cho tiểu nhị, dặn hắn đến giờ Dậu một khắc thì ra miếu thành hoàng thắp một nén hương, rồi vội vã thuê ngựa quay lại nội thành.
Tiếng vó ngựa rầm rập như gõ từng nhịp vào trái tim lo lắng của Vô Song. Trong lòng có tiếng nói không ngừng bảo với nàng, Cao Duệ cho nàng đi gặp đại ca, giờ này chắc chắn đại ca đang ở phủ của Đỗ Hân Ngôn. Nàng đi gặp đại ca, sẽ không bị Cao Duệ nghi ngờ.
Cũng chính lý do này khiến Vô Song phi ngựa xông vào nội thành. Từ xa nhìn thấy hai cây ngân hạnh lá vàng cao vượt cả nóc nhà, Vô Song kéo căng cương ngựa, dừng lại.
Đôi mắt đẹp của nàng chất chứa đau khổ, gặp được chàng thì sẽ thế nào? Liệu nàng có thể an ủi nỗi đau mất cha của chàng? Nếu muốn giúp chàng thì nàng phải tiếp tục ở bên cạnh Cao Duệ. Nếu để Cao Duệ nghi ngờ thì sao? Vô Song nhớ đến việc hôm nay Cao Duệ không cử người theo sát nàng, việc này rất lạ.
“Đỗ đại ca, Vô Song cũng đến thăm huynh rồi. Chỉ là, muội không thể vào. Vô Song không thể mạo hiểm”. Nàng lẩm bẩm nhìn về phía tán cây ngân hạnh xa xa, cắn răng thúc ngựa quay đầu, chầm chậm quay về phủ Tam hoàng tử.
Trong thư phòng một bóng ám vệ áo đen lặng lẽ rời đi. Cao Duệ chắp tay sau lưng lặng lẽ trầm tư. Ám vệ xung quanh Đỗ phủ đều không phát hiện thấy tung tích của Vô Song, chẳng lẽ mình đánh giá sai về nàng?
Ngày hôm sau Minh đế hạ chỉ, lập Cao Hy làm thái tử, phong Cao Duệ làm Định Bắc vương.
Cao Hy vẫn tiếp tục ở trong phủ Đại hoàng tử cũ. Trong ngoài sửa sang lại khác hoàn toàn, thay biển, thủ vệ đổi thành cấm quân của hoàng cung.
Hậu viên trong phủ thái tử dựa lưng vào hồ Tinh Tử nổi tiếng kinh thành. Mặt hồ mênh mông, chỗ nông nhất chưa đến một trượng, chỗ sâu nhất phải hơn mười trượng. Trong hồ rải rác những bãi nổi lớn nhỏ khác nhau, mùa xuân cỏ xanh mơn mởn, đông về tuyết phủ trắng xóa điểm xuyết trên mặt hồ, trông như những ngôi sao nhỏ trên bầu trời nên có tên là hồ Tinh Tử.
Trong hồ có một bãi bồi cách phủ hoàng tử chỉ khoảng mười trượng. Bãi rỗng hai mươi trượng, dài mười sáu, mười bảy trượng, mùa nước lên, bãi bồi vẫn cao hơn mặt hồ hai thước. Bảy năm trước Cao Hy chọn xây phủ ở nơi này, bèn sai người lấy đá linh lung[1'> ở Thái Hồ ốp lên bãi bồi này, đặt tên là Phương Thinh. Trên Phương Thinh có giả sơn, cạnh đó thấp thoáng một con đường đá trắng. Cúc biếc kỳ hoa dây leo xanh điểm xuyết không gian, trên đỉnh của hòn giả sơn là Tẩy Trạc Đình.
[1'> Tên một loại đá đẹp nổi tiếng.
Xuân ngắm mại bạc, hạ có sen xanh, thu hưởng hoa lau, đông về tuyết trắng, tuy giữa chốn phồn hoa đô hội mà vẫn có được cái nhã xa rời thế tục. Bên bờ hồ Tinh Tử cũng có không ít nhà giàu có mua biệt uyển đình viên, cũng có người xây thủy tạ đình các trên những bãi nổi gần bờ. Nhưng danh sĩ kinh thành vô cùng ca tụng Tẩy Trạc Đình và Phương Thinh, bình là điểm đẹp nhất của Thúy Hồ.
Từ hậu viện của phủ thái tử sang Phương Thinh không xây cầu, Cao Hy gọi Phương Thinh là núi tiên giữa hồ, xây cầu phá cảnh, chỉ qua lại bằng thuyền nhỏ.
Hôm nay người chèo thuyền là thị vệ thân cận của Cao Hy, Long Tam. Lúc này Đỗ Hân Ngôn khoác một chiếc áo choàng màu xanh đứng trên con thuyền nhỏ. Cảnh thu trên hồ Tinh Tử đẹp vô cùng. Trời trong không một gợn mây, nước hồ xanh như đá quý. Trên mấy bãi bồi trong hồ, hoa lau trắng muốt nở rộ trên nền lau sậy vàng ươm. Đỗ Hân Ngôn đưa mắt khắp mặt hồ, thoáng mỉm cười. Chàng cũng không nhớ nổi đã bao nhiêu năm không đến Phương Thinh.
Đến Phương Thinh, đợi Đỗ Hân Ngôn xuống thuyền. Long Tam đứng bên thuyền hộ vệ, để chàng tự lên Tẩy Trạc Đình.
Đỗ Hân Ngôn đi qua giả sơn, chỗ nào cũng có thị vệ thân tín của Cao Hy bảo vệ. Chàng gật đầu ra hiệu rồi đi thẳng lên Tẩy Trạc Đình.
Cao Hy đứng bên khung cửa sổ khắc hoa nhìn về Thúy Hồ. Nghe thấy tiếng bước chân cũng không quay lại nói: “Trước khi phụ hoàng hạ chỉ lập ta làm thái tử đã triệu kiến Tam hoàng đệ. Phụ hoàng nói với ta huynh đệ một lòng, phát huy sức mạnh, có Duệ trấn giữ ở phương Bắc, Hy ta coi sóc triều đình, triều ta ắt không ngừng lớn mạnh. Nhưng ta nghĩ Duệ sẽ không tuân chỉ đi Hà Bắc, dù có đi thì chắc chắn sẽ khống chế hai mươi vạn đại quân Hà Bắc Đông Tây Lộ phục vụ cho lợi ích của mình”.
“Thật đáng thương cho tấm lòng cha mẹ, hoàng thượng già rồi”. Đỗ Hân Ngôn ngửi rượu trên bàn, không khách khi rót một chén rồi uống cạn luôn.
C