Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.
tinh hoa, tĩnh tâm tu luyện mấy ngàn năm sẽ một lần nữa sống lại."
Chu Thiều cả kinh "Má ơi! Mấy ngàn năm lận! Sư phụ mỹ nhân, làm vậy không bằng giết ta luôn cho rồi!"
Bạch Quản kiên quyết: "Ta thà bị ma tướng hành chết còn hơn."
Chu Thiều phụ họa: "Ta là thiện nhân mười đời, còn không bằng chết sớm thì sớm đầu thai, đi gặp Diêm vương lấy cái số, kiếp sau vẫn là mạng phú quý."
Bạch Quản khinh bỉ: "Chủ ý của sư phụ quá xá tệ."
Ta vắt óc suy nghĩ cả trưa mà lại bị bác bỏ tàn nhẫn như vậy, rất là mất mát nha.
Ta bi phẫn hỏi: "Tiêu Lãng sắp tới rồi, các ngươi còn cách nào tốt hơn sao?"
Bạch Quản đề nghị: "Sư phụ, chúng ta cùng tự sát đi!" Thà làm ngọc nát cũng không thể để sắc lang đó lợi dụng."
Chu Thiều đồng ý: "Đúng đúng! Chúng ta không thể sinh cùng năm cùng tháng nhưng tốt xấu gì cũng được chết cùng tháng cùng năm. Đợi Tiêu Lãng đến đây lại phát hiện ra không chiếm được gì, cho hắn chết tức tưởi."
Ta giận "Các ngươi đều muốn chết vậy à? Không có đề nghị nào hữu dụng hơn sao?"
Hai người đồng thời nhìn về hướng tiền viện, đồng thời lắc đầu, đồng thời nói: "Không có."
Nguyệt Đồng sau khi tỉnh lại luôn trầm mặc bỗng nhiên mở miệng: "Có, sinh lộ. . . còn một đường."
Dứt lời kinh động toàn trường, tất cả đồng loạt ôm ý nghĩ "một khi đã tuyệt vọng thì cái gì cũng có thể thử" mà nhìn nó đầy chờ mong
Chương 20: Thiên lộ
Dịch: phuthuyhog
Biên: Vivian Nhinhi
"Các ngươi sẽ tha thứ cho ta chứ?" Nguyệt Đồng ấp úng, tựa hồ có điều khó nói, ngập ngừng mở miệng.
Bạch Quản mở miệng: "Chết đến nơi rồi mà ngươi còn lo lắng cái gì nữa? Có thảm hơn nữa cũng tốt hơn việc ngươi bị Xích Hổ ngược đãi đến chết, sư phụ bị Tiêu Lãng chộp tới tay."
"Ngọc Dao, ta lừa ngươi, ta không phải miêu yêu tu hành năm trăm năm, mà là linh miêu ngàn năm, phụ thân ta là tộc trưởng bộ tộc linh miêu. Nhà ta đời đời kiếp kiếp thủ hộ thiên lộ. . ." Nguyệt Đồng bặm môi, thanh âm yếu ớt như tiếng muỗi kêu, tràn đầy áy náy "Năm ngàn năm trước, Ma tộc xâm lấn, cha mẹ chết trận sa trường, huynh đệ tỷ muội đều không may mắn thoát khỏi. Chỉ có ta trời sinh màu mắt khác biệt, pháp thuật thấp kém nên mới lưu lại được mạng này, vị trí khỏa vấn thiên lộ rơi vào tay ta. Ta đã đáp ứng phụ thân nhận lãnh trách nhiệm cùng vinh quang thủ hộ thiên lộ, có cận kề cái chết cũng không thể nói. Ma tộc giam cầm ta hơn ba ngàn năm, rốt cục chúng buông lỏng cảnh giác để ta tìm được kẽ hở mà dùng phép biến hóa trốn ra. Trốn trốn tránh tránh hơn ngàn năm, còn lừa gạt Tam Vĩ Hồ yêu tương trợ giấu ta tại Tây Sơn."
Ta từng đọc về Linh miêu trong một quyển thượng cổ điển tịch, là dị thú sinh trong ngày trăng tròn cả người tuyết trắng không một cọng lông tạp, khuôn mặt giống hổ, thân hình như sư tử, tiếng gầm không khác nào tiếng sấm, giỏi biến hóa, thiện mê hoặc, tính tình tàn bạo, sau bị Bồ Tát thu phục làm thú Trấn ma.
Loại yêu thú đáng sợ này thì có quan hệ gì với con mèo trắng Nguyệt Đồng này chứ?
Ta trợn mắt líu lưỡi, đánh chết cũng không tin được.
Nguyệt Đồng đẩy chăn, chậm rãi đứng lên. Thân hình cao lớn hơn, không còn bộ dáng thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi ngây ngô trước kia, mà là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, mặt mày trưởng thành hơn, vẫn xinh đẹp như trước, chỉ là trong cặp mắt xanh ánh kim kia thiếu đi vẻ ngây ngô, mà biến thành vẻ tang thương sau khi đã trải qua muôn vàn tra tấn. Nó thẫn thờ nhìn ta, trong ánh mắt kia chan chứa vẻ không muốn rời xa cùng tưởng niệm, trong lúc hoảng hốt ta chợt có ảo giác như mình là bảo vật duy nhất trên đời của nó vậy.
Nó vươn tay nhẹ nhàng vuốt tóc ta, như chuồn chuồn lướt nước, vừa chạm liền buông.
Chỉ cảm thấy thân thuộc chứ chẳng hề chán ghét.
Giờ khắc này ta như thấy ngạt thở.
Hắn nói: "Tha thứ cho ta, ta cũng chỉ bất đắc dĩ."
Ta khàn khàn hỏi: "Vì sao phải gạt ta."
Nguyệt Đồng gục đầu xuống, trong bóng tối lờ mờ, những sợi tóc bạc như tơ lòa xòa phủ xuống mặt chăn màu đỏ tươi mang đến vẻ yêu dị vô cùng, nó nói : "Ngươi tới Lạc Thủy trấn không lâu thì ta nhận ra sự tồn tại của ngươi, vốn cho rằng ngươi tới cứu ta nên rất vui mừng, nhưng không hiểu sao bên cạnh ngươi đã có ma tướng Nhạc Thanh giám thị, hơn nữa chút phép thuật nhỏ của ta đã hao hết trong ba ngàn ngăm giam cầm khiến ta chẳng thể làm gì được, bởi vậy mới không dám để lộ thân phận mà giả ngây giả dại cho qua chuyện. Nhưng ngươi hết lần này đến lần khác còn bày ra Trấn ma phù trong sân, khiến ta vào không được, đành phải nghĩ cách từ chỗ Chu Thiều, đoán ngươi là Cửu thiên tiên nữ tít trên trời sẽ không nhìn ra sơ hở gì, đợi ngày sau đưa Lưu Uyển về lại quấn qúyt đòi người nhận làm đồ đệ, tìm cơ hội nói rõ chân tướng, tương lai cùng về thiên giới. Lại không tính đến chuyện Nhạc Thanh sử kế sát hại Lưu Uyển, dẫn động Thiên Lôi, khiến ngươi giúp hắn vượt qua lôi kiếp, hồ yêu để lộ đã đầu nhập vào Ma tộc. Bên người lại có yêu ma giám thị, ta chỉ giữ ở trong lòng mà không dám nói nửa câu. . ."
"Đợi một chút" ta nghe thấy có điều không đúng "Ta chưa bao giờ gặp ngươi, ngươi làm sao