Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1555 lượt.

tí, một đồ đệ mèo yêu thông minh hơn con mèo bình thường một ít, còn có một tên đồ đệ dê xồm làm việc gì hỏng việc đấy nữa...
So sánh thực lực hai bên, cao thấp biết liền.
Ta ngửa mặt nhìn trời, buồn bã thất thần, hai hàng lệ rơi.
Phải dẫn theo đồ đệ nhắm mắt chờ chết, ta nghĩ đây đại khái là tình cảnh bết bát nhất trong đời ta rồi đi...
Rất nhanh chóng, ta đã biết là ta sai rồi.
Bên ngoài tường bao chợt truyền tiếng Chu Thiều gào hét: "Sư phụ mỹ nhân! Ta cuối cùng cũng tóm được rồi, người nói xem, trong đám này, rốt cục là tên nam nhân thối tha nào ăn vụng chùi mép không chịu trách nhiệm với nàng? Để ta nói ông nội làm thịt hắn.
Tiếng rống của hắn đúng là kinh thiên động địa.
Mấy khuôn mặt lãnh khốc của đám ma tướng lập tức méo xệch.
Sư phụ à. Thì ra càng có thêm người có thể lại càng không may hơn!!!
Nhóm ma tướng này đúng là hiệu suất làm việc rất cao, Viêm Hồ tiện tay vòng qua eo vị đần độn nào đó kia, kéo hắn từ đầu tường xuống, rơi đánh bịch trên mặt đất, Đằng Xà đảo tay, lộ ra thanh đao ngắn, đâm thẳng vào ngực hắn. Ta vội vàng giật màn cửa xuống, vung vào trong không trung, cuốn lấy cổ tay Đằng Xà, hét: "Thủ hạ lưu nhân."
Đằng Xà không tỏ vẻ gì cả, nhưng vẫn dừng tay.
Chương 19: Ma tướng
Dịch: diệulinh
Biên: Vivian Nhinhi
Chu Thiều trì trì độn độn, rốt cục cũng đã phát hiện kẻ mà mình đang đối mặt hoàn toàn không phải những người bình thường dễ hù dọa, liền vọt tới bên cạnh ta hỏi: "Sư. . . sư phụ, ba cái thứ này là gì á?"
Viêm Hồ hỏi lại: "Ngươi nói chúng ta là thứ này thứ nọ?"
Xích Hổ nổi điên lên: "Ba xa láp! Chúng ta đương nhiên không phải là "thứ" gì rồi!"
Đằng Xà cười lạnh: "Phải phải, ngươi không phải thứ gì cả, đừng kéo ta vào nữa."
Ta: ". . ."
Xích Hổ thẹn quá hóa giận, rút Cự Phủ bên hông định chém người.
"Hắn cũng là đồ đệ của ta, đồng ngôn vô kị, đồng ngôn vô kị mà! Tha cho hắn một mạng được không?" Ta cảm thấy mặt mũi mình đã mất hết, đang nhẩm tính xem có nên mượn của sư phụ một ít ra ném nữa không?
Xích Hổ nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, vung cái búa mấy vòng, chĩa thẳng vào mặt Chu Thiều nói: "Tông môn nhà nó! Thằng ranh con này vu cho bọn ta có tư tình với ngươi, nếu Thương Quỳnh đại nhân biết được, bảo chúng ta biện bạch thế nào?"
Ta xoay người lại, túm lấy Chu Thiều cả giận nói: "Ngươi lại nói linh tinh cái gì thế hả?"
Chu Thiều quay trái quay phải, đến nắm được tình thế, liền vỗ đầu một cái, cả kinh kêu lên: "Thì ra là ta mơ ngủ, ta mơ thấy sư phụ bị người khi dễ, khóc sướt mướt đòi đi xa tìm người thân, bỏ mặc ta ở lại. . ."
Ta gật đầu như giã tỏi: " Phải phải, đứa nhỏ này rất hay mơ ngủ mà!"
Nguyệt Đồng vô cùng khâm phục, cười khanh khách: "A Thiều, chúng ta vừa rồi đúng là định chuồn êm, nhưng sau đó bị người ta khi dễ đành quay trở về. Ngươi thực sự giỏi quá đi, không cần đoán cũng biết được, tính toán cũng thật tài tình!"
Ta hung hăng cốc vào đầu nó một cái.
"Méooooooo. . ." giọng khóc lóc kể lể của Nguyệt Đồng lại càng thêm quyến rũ.
Ánh mắt của Xích Hổ cũng dời về phía sau lưng ta, dừng lại ở chỗ Nguyệt Đồng vừa mới biến lại thành hình người, bỗng nhiên ngây ngẩn cả người, lộ vẻ kinh diễm.
Ta có dự cảm chẳng lành, nhưng Nguyệt Đồng dường như lại chẳng cảm thấy gì, nó ôm chặt lấy tay ta, con mắt xinh đẹp khẽ lưu chuyển, lỗ tai rung lên mấy cái, tò mò đánh giá đám ma tướng dung mạo kì quái kia. Nhất là còn đảo qua đảo lại trên người cái tên Đằng Xà mắt trắng không tròng kia mấy lần. Sau đó ghé tai ta thì thầm: "Sư phụ chủ nhân, mấy tên này nhìn hung hãn quá."
Lời còn chưa dứt, nó đã bị Xích Hổ tóm cổ lên, thô bạo nắm cằm lên nhìn, khuôn mặt trẵng nõn lập tức hiện ra mấy vệt hằn đỏ.
Viêm Hồ ở bên cạnh cười hì hì nói: " Mèo yêu Uyên Ương Nhãn, thực sự rất hiếm thấy, hẳn là đúng khẩu vị của ngươi phải không A Hổ?"
Xích Hổ thực thà đáp lại: "Ờ"
Nguyệt Đồng hoa nhan thất sắc, không ngừng giãy giụa trên không trung.
Ta vội khuyên can: "Nó là mèo đực đó!"
Xích Hổ hỏi lại: "Thế thì đã sao?"
Ta nói: "Nữ thần Thương Quỳnh sai các ngươi đến đây để giúp Tiêu Lãng trông coi ta mà, các ngươi không được tổn thương hắn!"
Xích Hổ nói: "Chẳng qua là một con mèo yêu nhãi nhép, chỉ cần ta mở miệng, Tiêu Lãng đại nhân sẽ không hẹp hòi với ta đâu!"
"Này, nghiêm túc mà làm việc đi!" Đằng Xà chậm rãi nói, "Muốn chơi thì cũng phải chờ khi mọi chuyện xong xuôi đã, tới lúc đó hắn cũng chẳng chạy đi đâu được, bọn ta không hứng thú với mèo yêu, sẽ không tranh giành với ngươi đâu."
Ta xuất ra vài sợi tơ hồn, nhằm vào hướng Xích Hổ mà đánh tới, cướp lại Nguyệt Đồng, tức giận nói: "Đồ nhi của ta, không phải là đồ chơi của các ngươi! Hơn nữa. . . con mèo này không hay ho gì đâu, nó đầu óc ngu si, tứ chi lại không phát triển, cầm kì thi họa cái gì cũng không biết, không bằng để ta chơi cùng ngươi đi!"
Ba tên ma tướng cũng như ba đứa đồ đệ cùng nhau thở dài trầm mặc.
Ta cảm thấy không khí có gì đó kì quái, còn hoài nghi mình vừa nói sai, cẩn thận hỏi lại: "Thế các ngươi muốn chơi cá