Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341558
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1558 lượt.
ắc tới, khi thần tiên gặp nạn thì tìm ai cầu nguyện đây?
Sư phụ, đồ đệ tâm can bảo bối của người sắp xong đời rồi, nếu còn không đến cứu, ngay cả lần gặp cuối cùng cũng không được nữa nha.
Ta không cam lòng mà.
Nhìn Nguyệt đồng hôn mê bất tỉnh trên giường, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, Bạch Quản dựa thân bên tường, hai mắt không ngừng đảo ra ngoài, càng nhìn càng tuyệt vọng. Chu Thiều bên cạnh muốn nói lại thôi, biểu cảm còn ngốc hơn cả Thiên Bồng Nguyên Soái lúc ở cạnh Thường Nga.
"Không có," Chu Thiều lắc đầu, đồng thời xắn tay áo lên để lộ hai tay đầy vết sưng đỏ cùng vết máu nhỏ, tố khổ "Không biết ai quy định trong hoa viên cần có hồ nước? Hại ta suốt ngày ngồi trong bụi cỏ bị muỗi cắn, ngứa ngáy như tra tấn. Ngứa muốn chết mà không được."
Bạch Quản mặt đen xì: "Đáng đời!"
Ta bất đắc dĩ thi triển mấy tiểu pháp thuật giúp hắn trị vết sưng đỏ rồi nói tiếp cho hắn biết thời gian Tiêu Lãng qua lại: "Ngươi thực sự chưa từng thấy người nào kỳ lạ tiến vào phòng ta sao? Ước chừng giờ Hợi."
Chu Thiều lắc lắc đầu, khẳng định "Ta thật sự không thấy người nào kỳ lạ cả."
Ta truy vấn: "Một chút kỳ quái cũng không?"
Bạch Quản nói: "Có lẽ Tiêu Lãng dùng thuật ẩn thân."
Chu Thiều do dự nói" Ta thỉnh thoảng cũng thấy mệt mỏi nên có lúc thất thần, đi vào uống trà ăn bánh. Nếu có nam nhân nào lạ vào phòng sư phụ thì ta tuyệt đối sẽ nhảy ra như vừa rồi."
Ta thấy hỏi không ra tin tức nào hữu dụng thì hơi bất đắc dĩ thở dài, thuận mồm an ủi Chu Thiều vài câu "Lúc nãy trước mặt đám Ma tướng kia, ngươi đảm lượng thật không nhỏ."
Chu Thiều khiêm tốn: "Đâu có đâu có."
Bạch Quản lạnh nhạt nói "Đủ rồi đấy, hắn chắc chắn là chưa kịp thấy mặt Ma tướng đã vội kích động chạy ra, đợi đến lúc phát hiện mọi chuyện không ổn, muốn rụt về thì đã không kịp rồi thì có."
Chu Thiều hung hăng dùng ánh mắt róc xương lóc thịt nhìn Bạch Quản, rồi xấu hổ cúi đầu."
Trong lúc mọi chuyện đều đang rối tung, thời gian từ từ trôi qua, cành lê bị trời chiều ánh ráng hồng, tiếng gõ mõ trong tiểu Phật đường bên cạnh không ngừng vang lên, người nhà Chu Thiều tới tìm thiếu gia vài lần nhưng lại bị viêm hồ trong bộ dáng phàm nhân dùng lời ngon tiếng ngọt lừa phỉnh, bọn họ chỉ cho là hắn đang ở nhà sư phụ chăm chỉ học hành đến quên ăn quên ngủ.
Ta đần mặt nhìn ráng ngũ sắc đầy trời mà lẳng lặng suy tư, chờ màn đêm buông xuống, ác ma tới cửa.
Nguyệt Đồng rốt cục cũng tỉnh, lúc nó cựa quậy thân thể lại không cẩn thận động đến miệng vết thương, đau đến nhe răng nhếch miệng song không kêu tiếng nào. Ta buông rèm đi đến trước người nó, nhẹ nhàng cầm lấy cánh tay đang bị thương của nó rồi gọi Chu Thiều cùng Bạch Quản tới, áy náy nói với bọn chúng: "Thực xin lỗi, vì ta vô năng nên mới hại các ngươi rơi vào cảnh này, ta căn bản không có tư cách làm sư phụ các ngươi."
Bạch Quản khuyên giải "Đừng nói vậy, việc này không thể trách người được."
Chu Thiều cũng nói: "Là do mấy tên người xấu kia quá vô liêm sỉ."
"Không cần biết lý do ra sao, làm sư phụ thì phải bảo vệ đệ tử, bởi vì. . . sư công của các ngươi chính là như vậy." ta lắc đầu, không dám nhìn vào ánh mắt bọn chúng "Ta thực hối hận, hối hận trước kia mình giả bộ con mẹ nó thanh cao, khinh thường võ công cùng pháp thuật, đem tất cả thời gian dồn vào thi từ ca phú với Đạo Đức kinh. Mọi người cười ta là con mọt sách ta cũng không giận, hiện giờ nghĩ lại mới thấy bọn họ đúng. Nếu ta lúc đầu chịu khó tập luyện võ công, hoặc giả nghe lời không một mình hạ phàm thì đâu để rơi vào cảnh như ngày hôm nay."
Chu Thiều nghiêm mặt nói: "Sư phụ mỹ nhân, câu này của người là vô cùng cực kì không đúng. Thế gian có trăm hoa, có người yêu Mẫu Đơn diễm lệ, có người thích Hàn Mai khí khái, lại có kẻ thích hoa lài thơm ngát, hoa sen thanh nhã, tóm lại là mỗi hoa đều có một vẻ riêng. Thế sự vô thường, đâu có gì là hoàn mỹ. Chẳng lẽ người có thể trách mẫu đơn tàn vào mùa đông, trách nó không chịu được giá rét hay sao??? Sao có thể mọi tội lỗi đều quy lên đầu người được."
"Nếu đã gặp vận rủi thì muốn tránh cũng không được, ngày đó sư phụ không cứu thì tên ta đã chết rồi, chẳng nhẽ đó không phải là may mắn sao?" Bạch Quản bỗng nhiên lên tiếng "Ngàn đời gian nan chỉ có chết mới có thể giải thoát, chẳng nhẽ sư phụ định. . ."
"Ta chưa đến mức vô trách nhiệm như vậy." Được đồ nhi quan tâm khiến ta xúc động rơi nước mắt, vội hỏi: "Vốn dĩ ta đã định thỏa hiệp với hắn để đổi lấy đường sống cho các ngươi, nhưng ma thì vẫn là ma, nhìn Xích Hổ hành hạ Nguyệt Đồng mà ta kinh hồn táng đảm, nếu bốn người chúng ta mà tiến nhập ma giới sợ là sống không bằng chết. Cách duy nhất bây giờ là \'di hồn\'."
"Di hồn?" Ba đồ đệ đều ngây ngốc nhìn ta.
Ta lau giọt lệ cảm động bên khóe mắt, tìm kiếm trong lòng một lát rồi lấy ra một chiếc gương đồng, một cái nghiên mực, một con dấu rồi giải thích "Ta trước dùng tơ hồn kéo hồn phách các ngươi ra rồi chuyển lên những vật này, sau đó phá hủy thân thể các ngươi khiến ma tướng tưởng rằng các ngươi đã chết. Tương lai chỉ cần các ngươi hấp thu nhật nguyệt